hắn cường bạo cô

Cường bạo (H) 🔞 Hắn biết cô gái này đúng là rất lớn gan chuyện gì cũng có thể làm, chỉ là hắn không ngờ tới cô lại có thể dùng tay cào rách da anh trai hắn. Kim Taehyung đối với cô trừng phạt như vậy là đã rất nhẹ nhàng rồi, nếu là người khác thì chắc chắn Tay nàng mơn trớn mặt hắn, cằm và ngực nhẹ nhàng, chậm rãi lại có lực như mang theo ngọn lửa nóng bỏng, trêu chọc tâm hoả của nam nhân; sau đó nàng khoác hai tay lên vai hắn, đầu và vai hơi áp xuống, chân giơ cao bước từng bước múa khoa trương, rồi lại dậm chân tại chỗ, như đôi tình nhân quấn quít si mê vậy. Mộ Sa mở to hai mắt, hắn hôn cô, điều này sao có thể, cô mím chặt môi, không cho hắn đưa lưỡi vào, đầu lắc trái lắc phải né tránh, hai tay cô bị giữ chặt trên đỉnh đầu, hai đùi cũng bị hắn áp dưới thân, không ngừng vặn vẹo eo nhỏ, muốn đẩy thân mình hắn xuống. Chính văn 099 - Muốn có lễ vật. "Ngươi tra hỏi đủ chưa? Nếu đủ rồi phiền ngươi đi ra ngoài, ta muốn nghỉ ngơi.". Vân Yên không muốn nhìn hắn, nhắm mắt lại. Long Hạo Thiên thật muốn phát hỏa, lại nhìn sắc mặt trắng bệch của nàng, đành nén lửa giận. Đúng chất sex hd hiếp dâm bạo lực, bởi vì hắn ta nắm đầu bứt tóc rồi vừa chịch vừa táng vào mông của em này khi chơi kiểu doggy. Cô gái nằm càng rên la càng làm hắn kích thích chơi mạnh hơn, coi cô như một con nô lệ tình dục khi chơi xong bắn tinh đầy lồn. Tiên hà phong bạo; Chương 430; Tiên hà phong bạo Chương 430: Thánh Cô Áo Đen. Có chút chủng tộc cường đại nghịch thiên cổ xưa, lực lượng huyết mạch sẽ nhiều đời kéo dài xuống dưới, trong đó còn sót lại một ít tin tức trí nhớ, chỉ có ở dưới điều kiện đặc Vay Tiền Home Credit Online Có An Toàn Không. Đọc truyện Tổng tài lạnh lùng cường bạo hợp đồng người yêu full full miễn phí được cập nhật nhanh nhất tại Review Tổng tài lạnh lùng cường bạo hợp đồng người yêu full, Tổng tài lạnh lùng cường bạo ! hợp đồng người yêu full review mới nhất và hay nhất chỉ có tại Nội dung truyện Tổng tài lạnh lùng cường bạo ! Hợp đồng người yêu của tác giả Mộng Linh – Trần Nguyệt Nhi tiến thẳng vào trong . Trước mặt cô là một trong số nam nhân vốn có vẻ bề ngoài khôi ngô , Gọn gàng , thanh lịch thuộc người cô thích thầm 3 năm khi cô chỉ là một trong số tập sự sinh của đơn vị . Nhưng ngày hôm nay hắn lại trông suy sụp , thời trang chẳng còn Gọn gàng như mọi ngày đến râu vẫn còn chưa cạo , dưới sàn là những sấp giấy nằm không gọn gàng thêm vài phụ thâni rượu lăn lốc . Nhìn thấy chình ảnh này trái tim cô nhói lên . Cô hít thở sâu đi đến bàn bố trí lại sách vở nói ” Em vừa đi công việc về thì nghe đơn vị vừa mới bên bờ vực đóng cửa ” Hắn thấy vậy trong người càng nhanh chóng hơn phải nghĩ phương pháp để cứu được cô . Lúc sau hắn bỏ súng trên tay xuống nhìn ả giả vờ nói ” Ánh Tuyết nếu mà tôi nói tôi từng chạnh lòng với cô thì cô có tin không ?” “Thật sao ?” – Ả nguồn gốc dao động lời hắn nói Dương Lục Phong chầm chậm tiến thêm từng bước nhỏ, tiếp tục công việc tấn công vào cảm mếm kể cả ” Thật !Vì em khiến cho tôi quên đi cô ta, vì sự bền chí của em khi mỗi ngày đều đến bên tôi yên ủi . Một người xinh đẹp mắt lại chân tình như em sao lại không khiến cho tôi biến chuyển ?” Tay ả cầm dao dần dần bỏ xuống đưa ánh mắt hắn ” Thế vì sao anh lại không chấp thuận em ?” ” Tại vì tôi Cảm Xúc chính mình mình không hề xứng với em , khi em là một trong số người con gái trong sạch , tôi thì lại có 1 đứa con chỉ sợ có ngày em sẽ bong khỏi cuộc đời của mình . Nên tôi cbọn họn cách lạnh nhạt để em bỏ cuộc”. ” Nếu anh nói em biết sớm hơn nữa thì mọi chuyện không như thế ” – Ả cảm động nói “Tất cả là lỗi của anh” ” Tại sao anh lại lấy đơn vị Ánh gia ?” Lúc này gần đúng cách hai bên chưa đến ba bước đi , hắn nhanh gọn. chạy vọt đến kéo Trần Nguyệt Nhi nhưng không ngờ phản quang của Ánh Tuyết quá tiên tiến kéo cô ngã về đằng sau té xuống vực Bạn có muốn đọc thêm truyện Mê tình loạn ý trần thanh vũ nguyễn mỹ Genres Bàn tay to cầm mắt cá chân tinh tế kéo hai chân cô mở rộng, cảm nhận được ý định cự tuyệt từ Lâm Mặc, Tiêu Quân Đình trấn an nói "Ngoan, không cần sợ hãi, đem hai chân tách ra, tôi dạy em cách dùng nơi này... Ân, như vậy đã ướt?"Đem hai chân Lâm Mặc tách ra, Tiêu Quân Đình rốt cuộc thấy rõ hoa huyệt mê người nữ thân thể bóng loáng, non nớt, nhưng phát dục đến thập phần đẫy người cô trắng tuyết, da thịt bóng loáng như nước, trước ngực nhũ thịt no đủ, ngạo nghễ, theo hơi thở mà phập phồng làm người không nhịn được âu nhỏ, bằng phẳng cùng vòng eo mảnh khảnh, thêm rốn nhỏ thoạt nhìn thật đáng yêu, xuống chút nữa là khe thịt phấn nộn đã bị dâʍ ŧᏂủy̠ làm cho ướt đẫm, thoạt nhìn vẫn đang không ngừng chảy cánh hoa giờ phút này chính vì hai chân đang mở rộng mà hơi tách ra, lộ ra bên trong mị thịt non nớt cùng hạt đậu nhỏ ngạnh lên dưới tầng thịt mỏng."Không biết, thầy không cần xem!"Lâm Mặc hoảng loạn duỗi tay muốn che hoa huyệt, cô chưa từng để cho người khác xem nơi này của mình. Lòng bàn tay chạm đến hoa huyệt đang chảy ra chất lỏng, xấu hổ hận không thể đem mặt nhỏ vùi vào trong ngực." Không liên quan, nơi này thật... Đẹp, cánh hoa nho nhỏ, thực phấn nộn, không phải em muốn học dùng nơi này đi dụ dỗ người khác sao?"Tiêu Quân Đình cường thế đem tay của Lâm Mặc kéo ra, bàn tay to, thon dài, hữu lực ở hoa huyệt mà nhẹ nhàng xoa, sau đó nhẹ nhàng tách ra, ngón tay giữa hung ác ở âm đế ấn xuống."Ân a ~ không..."Lâm Mặc tay nhỏ nắm chặt chăn, ngón tay Tiêu Quân Đình mang theo vết chai mỏng không ngừng cọ xát âm đế, kɧoáı ©ảʍ như dòng điện lưu len lỏi khắp người." Vừa rồi có phải chính mình tự chơi nơi này? Thoải mái sao? Phải nói ra, đến lúc đó em cùng hắn lên giường, hắn cũng đối với em như vậy, em phải nói cho hắn, âm đế thực sảng, có như vậy hắn sẽ vui vẻ."Tiêu Quân Đình dùng ngón tay xoa nộn huyệt, tần xuất càng ngày càng nhanh, ngón trỏ thon dài lặng lẽ chọc vào miệng huyệt, lòng bàn tay ở phía trên nhục bích nhanh chóng moi lộng."A...Ân, sẽ hỏng mất... Hảo sướиɠ, còn muốn, lộng chỗ đó nhiều một chút... Thật thoải mái a."Lâm Mặc bị giọng nói đầy từ tính mê hoặc, dần dần vứt bỏ thẹn thùng, xung quanh bầu không khí cũng trở nên đầy mùi da^ʍ ngẩng cổ trắng nõn thon dài nhỏ giọng mà rêи ɾỉ, hai chân không tự giác mà kẹp chặt cánh tay đang thâm nhập vào vao huyệt của chính thoải mái... Tiểu huyệt bị ngón tay đàn ông cắm đến thoải mái... Còn muốn càng nhiều... Càng nhiều...Bị ngón tay Tiêu Quân Đình moi lộng một lát, hoa huyệt Lâm Mặc mẫn cảm nhanh chóng co rút, phun ra một cỗ dâʍ ŧᏂủy̠, tưới đến cả tay Tiêu Quân Đình đều ướt đẫm."A~~~ thật kỳ quái a a a không được ~~ a!!!" Lâm Mặc cả người như bị điện giật, kɧoáı ©ảʍ kí©ɧ ŧɧí©ɧ mà không ngừng run rẩy. Cô nắm chặt cánh tay cường tráng của Tiêu Quân Đình, hai đỉnh phong nhũ cũng không ngừng run rẩy mà dựng thẳng, nhịn không được mà phát ra âm thanh dâʍ đãиɠ cao vυ"t , đỉnh hồng mai lúc cao trào mà càng thêm nhô lên đầy da^ʍ mĩ."Thật tao, liền như vậy mà dễ dàng cao trào. Bé ngoan, em đầu tiên cần học là phải thành thật, thành thật không ngừng nói ra cảm thụ của chính mình."Tiêu Quân Đình thả chậm tốc độ moi lộng trong nộn huyệt, một tay khác thỉnh thoảng đùa bỡn, kí©ɧ ŧɧí©ɧ đầṳ ѵú, giúp Lâm Mặc trì hoãn dư vị cao trào, giọng nói trầm thấp đầy từ tính tiếp tục ở bên tai Lâm Mạc mà dụ dỗ."Nói ra cảm thụ của chính mình... Ngô... Tiểu huyệt... Vừa rồi sướиɠ muốn chết... Quá kí©ɧ ŧɧí©ɧ ô... Bị thầy lộng thật thoải mái... Còn muốn tiếp tục... Ân a còn có núʍ ѵú cũng thật ngứa, lại trướng lên, muốn thầy sờ nhiều một chút, bên kia, bên kia cũng muốn..."Lâm Mặc đứt quãng đỏ mặt mà thổ lời cợt nhả, đôi mắt linh động ngập nước. Không nghĩ tới chính mình nhìn Tiêu Quân Đình, câu dẫn hắn đến quần tây cương lên, gắt gao ngồi giữa hai chân hắn mà không ngừng chảy nước, chỉ nghĩ côn ŧᏂịŧ bắn ra, hung hăng làm Quân Đình ngoài mặt vẫn là bộ dáng vô cùng bình tĩnh, trầm giọng nói "Không tồi, vẫn là em cần biểu đạt thêm nhiều khát vọng của chính mình, tỷ như... Lúc này em muốn nói, tiểu huyệt thật ngứa, muốn bị dùng sức cắm sâu, muốn ăn đại dươиɠ ѵậŧ.""Ân... Ân... Tiểu huyệt thật ngứa... Muốn ăn, muốn ăn đại dươиɠ ѵậŧ... Sâu một chút... dùng sức một chút... Tiếp tục... Muốn nhiều hơn nữa ~ ha a~ ! A a!"Lâm Mặc không khống chế được, yêu kiều rêи ɾỉ, cô trước kia cũng tự mình chơi đùa hoa huyệt nhưng không thể đem so với Tiêu Quân Nam Diêu một thân bầy nhầy chất dịch nằm dưới thân tên Quốc, nó giờ đây vẫn còn sướng. Mặt mày phởn ra, nó vuốt ve lồng ngực rắn chắc của Quốc rồi kiều mị nói. "Anh tuyệt quá, em chưa có cảm giác này bao giờ." Quốc cười khẽ, bàn tay hắn mân mê cặp mông cao vút của Nam Diêu. Hắn biết là cô đã có chồng rồi, cái cảm giác ngủ với vợ thằng khác thật tuyệt, đã vậy còn là con dâu của nhà họ Hạ danh tiếng. "Nếu em thích, lúc nào anh cũng có thể khiến em vui sướng như hôm nay." Nói xong Quốc lật ngược người Nam Diêu đang nằm ngửa kia lại, trực tiếp từ phía sau đi vào. Điện thoại trong túi xách của Nam Diêu liên tục vang lên, nhưng bây giờ dục vọng đã chiếm lĩnh toàn bộ trí óc và nhận thức của nó. Thế Nam ngồi trên ghế sô pha nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Anh bất giác nhíu mày nhưng không nói gì, chỉ ném điện thoại sang một bên rồi ngã người về phía sau ghế nhắm mắt lại. Vợ anh lại đi đàn đúm ở đâu rồi, cô ta làm gì anh không quản miễn đừng làm nhục mặt anh ảnh hưởng đến nhà họ Hạ là được. Môi anh bất giác nhếch lên cười nhạt, không biết là cười vì chuyện gì. Ánh sáng trong phòng khách lờ mờ, chỉ thấy anh nằm ngửa ra sau ghế tay vắt lên trán dưỡng thần. ... Sáng nay, Thế Luân nói muốn đến đón cô đi thử váy cưới. Mới tờ mờ sáng hắn đã đập cửa kêu gào, khiến cho Hải Ân phải vùng dậy chạy ra. "Này...mới sáng sớm anh bị chó dại nào cắn vậy?" Vừa thấy mặt hắn, Hải Ân đã sồn sồn cả lên, đứng chống nạnh chỉ thiếu điều lao vào cấu xé hắn ra. Hắn đang chuẩn bị mở miệng chửi lại thì lao ra giữ Hải Ân lại, liếc xéo hắn rồi cười cười dỗ dành cô bạn của mình. "Thôi thôi...tao làm đồ ăn sáng cho mày rồi đó, vào đánh đăng rồi ra ăn kẻo nguội." Hải Ân bĩu môi, hừ hừ trong cổ rồi đáp. "Nể tình vợ anh yêu thương tôi nên tôi đéo thèm chấp nữa!" "Cô lần sau bớt làm khổ vợ tôi lại đi!" Hải Ân không đáp mà le lưỡi trừng mắt cười đểu rồi xoay người bước đi, thấy thế hắn liền chạy lại ôm chầm lấy cô thơm lên má cô một cái rồi cọ cọ vào hõm vai cô. Hắn hít lấy hít để hương thơm trên người cô rồi trầm giọng nói. "Nhớ em quá, mà con mụ Hải Ân ở đây anh chả làm ăn được gì." Cô cười cười, đẩy người hắn ra rồi nói. "Làm ăn cái khỉ, bớt nói bậy đi..." "Có chuẩn bữa sáng cho anh đó." Hai mắt hắn sáng rực lên, cười ngây ngốc ở đó một hồi rồi chạy lại ăn bữa sáng. Cô đúng là hiểu hắn, biết hắn hay vội nên chẳng thèm ăn sáng liền cất công chuẩn bị nữa. Hải Ân rửa mặt xong cũng đi ra dùng bữa sáng, nó ăn đúng nhanh thoáng cái liền xong khiến cho cô và hắn đều phải ngước mắt nhìn. Hắn chép miệng khinh bỉ nói. "Mẹ nó, cô làm như ai bỏ đói cô thế." "Mày ăn gì nhanh vậy?" "Sáng nay có hẹn với bên tòa soạn mà quên mất, tao đi trước. Hai vợ chồng chọn váy cưới xong nhớ chụp tao xem." Hải lấy vội giấy ăn lau miệng, hấp chạy đi. Cô không nhịn được mà bật cười, lắc đầu không nói gì. Chợt nhớ ra gì đó, liền hỏi hắn. "Mà sao thử áo cưới sớm thế? Mới gặp mặt hai bác hôm qua mà?" "Mẹ anh giục chứ anh có biết đâu, nhưng cũng hợp ý anh nên anh ừ luôn." Hắn vắt tay lên ghế, bộ dạng cà lơ phất phơ nhưng lại đẹp trai đến khó tả. Nghe hắn trả lời như thế cô cũng ậm ừ cho có rồi đem bát đĩa đi rửa sạch, nửa tiếng sau thì cùng hắn đến tiệm váy cưới. "Cô dâu đẹp quá..." Nhân viên trong quán không khỏi khen ngợi khi thấy cô mặc váy cưới bước ra. "Vợ tôi mà..." Hắn kiêu ngạo đáp. "Chú rể đẹp quá!" Lại là cô nhân viên. "Tôi biết!" Hắn đáp. "...." Ngày cưới được định vào một tháng sau, ba mẹ hắn bảo cô chỉ cần tới ngày là cưới thôi mọi việc đều do ông bà lo liệu sắp xếp. Nghĩ đến đây thôi cũng khiến cho cô cảm thấy hạnh phúc rồi, có một người chồng thương yêu hết mực lại có nhà chồng yêu quý bảo bọc mình thì còn gì bằng. Nhưng chung quy đó cũng là do cái phước đức mà mấy năm trước nhà cô cứu được người, bằng không đổi lại là người khác chắc cũng mệt mỏi lắm. ... Nam Diêu đến trưa mới quay trở về, trên người là bộ áo quần khác kín đáo hơn để che đi dấu vết mờ ám trên người mình. Lòng nó vừa sợ vừa vui sướng đến lạ, vừa về đến nhà đã nằm dài trên giường mà cười vui vẻ. Hôm nay Thế Nam không đi làm, anh từ phòng tắm bước ra thấy Nam Diêu nằm dài trên giường thì nhíu mày không vui hỏi. "Hôm qua em đi đâu?" Nam Diêu giật mình, ngồi bật dậy run run chột dạ trả lời. "Em...em đi chơi với bạn!" "Đi với bạn?" Thế Nam nheo mắt, nhìn nó như không tin. "Đúng vậy, anh không thì gọi Linh mà hỏi." Nam Diêu đáp, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào người chồng mình. Thế Nam không biết cảm xúc trong lòng mình bây giờ là thế nào, dù sao cũng sống chung hơn nữa năm ít nhiều cũng có chút tình cảm. Đây vợ anh qua đêm ở bên ngoài cũng chẳng thèm gọi một tiếng giờ về lại trả lời thế kia càng khiến anh không vui. Anh nheo mắt, nguy hiểm nhìn Nam Diêu. "Tắm rửa đi, theo tôi đi gặp bạn." Nói đặng anh bước đến phía tủ áo quần, quay lưng lại với Nam Diêu. Cứ tưởng đến đây là hết không ngờ anh lại nói tiếp. "Nhắc cho cô nhớ, giờ cô là gái đã có chồng là dâu nhà họ Hạ nên mong cô làm gì cũng suy nghĩ đừng để mất mặt chúng tôi." Câu nói này đúng là đi vào lòng người nào đó khiến người đó ngồi không yên, như kẻ bị bắt quả ta vậy. Nam Diêu cười trừ, nó đứng dậy ôm lấy Thế Nam từ phía sau mà vuốt ve. "Em biết mà, anh đừng lo." Thế Nam gỡ cánh tay đừng làm loạn trên ngực mình của Nam Diêu ra rồi lạnh nhạt nói. "Biết là tốt, cô đi thay đồ đi." Kiến Bạc lạnh lùng vuốt ve khuôn mặt cô, ánh mắt như thưởng thức một đồ lại là cặp mắt trợn lên đe dọa của Tiểu Niệm. Đáng tiếc, mắt cô ngoài cái xinh đẹp ra chẳng có lực sát thương nào. - Nhớ kĩ khoảng khắc thì thầm bên tai cô, hơi nóng phả vào mặt, Tiểu Niệm chưa kịp hết ngượng ngùng bờ môi đã bị phủ xuống. Giống hắn, bờ môi kia đầy đặn mà lạnh lẽo, không ngừng cắn buốt cô. Cô chống cự, nhất quyết không mở miệng, nhưng bàn tay chai sạn của hắn chui vào áo, cô lại nhịn không được hét cái gì đó, chen vào miệng, không ngừng cùng lưỡi cô dây dưa. Tiểu Niệm chưa từng trải qua chuyện này, trong miệng cô rất ngứa, lại tê tê khó chịu. cô muốn đẩy lưỡi hắn ra nhưng hoàn toàn không Tiểu Niệm bị còng sắt, một chân lại bị xích. chỉ còn lại một tay một chân không ngừng vũng vẫy. Cô bất lực, như một con cá nằm trên thớt mặc người ta định đoạt. không, cô không cam lòng! vì sao cô lại rơi vào hoàn cảnh này chứ? một người luôn kiêu ngạo như cô bao giờ lại bần cùng yếu ớt đến vậy?. Nước mắt khẽ rơi, Tiểu Niệm chợt nhớ đến một tháng trước, Khi cô chưa đến thế giới này. - - Tiểu Niệm, thế giới này sắp sụp đổ rồi, con mau đi nam nhân trung niên thân hình cao lớn khẽ đẩy Tiểu Niệm. Cô hai mắt đã đỏ lên, run rẩy cầm lấy tay hắn- ba... ba đi cùng con đi - Không được, anh rể cùng chị con đang bị bọn chúng tìm bắt. Ngoan, đợi ba tìm được họ rồi nhà chúng ta sẽ lại đoàn Lâm Kỳ khẽ hôn lên trán cô, đôi mắt hắn ướt đỏ. - Nhưng mà.....con đi rồi mọi người lấy cái gì để đi. Lời chưa nói tận miệng, cửa chính đã bị nổ nhóm người áo đen hùng hổ đi vào, dẫn đầu là chị gái cô, một thân đầy máu- Chị...Tiểu Niệm hét lên, cố dằng ra khỏi ba chạy lại cứu lấy chị. Nhưng Tiết Lâm Kì ôm cô rất chặt, hắn che mắt cô, lời nói kiên định bên tài cô thì thầm- con gái ngoan, bình tĩnh đi nào...- Nhưng còn chị....- Không sao, chị còn sống. Con nghe lời ta, rời đi, ta sẽ tìm cách cứu Tiểu Thường. - Không, con không đi, con ở lại với ba cứu chị, cứu anh điên cuồng lắc đầu, khuôn mặt nhỏ bé đầy nước mắt. - - Tiết Lâm Kỳ...Bất ngờ, xen vào hai người một giọng nói quen thuộc. Mắt Tiểu Niệm sáng lên- Anh rể....Nhưng rất nhanh cô đã trở nên ảm rể xuất hiện như thiên sứ của cô lại đang lạnh lùng đứng cùng bọn áo đen, tàn nhẫn giật tóc chị gái cô. Hóa ra, anh rể cô yêu quý lại là gián điệp. Kiến Bạc là người đàn ông hoàng kim, Không chỉ gia thế mạnh mẽ, tài năng lãnh đạo thiên bẩm mà còn vô cùng tàn nhẫn. Hắn lạnh lùng, cao ngạo làm biết bao nhiêu đương kim tiểu thư say đắm. Trong thương trường, một khi nhắc tới Kiến Bạc, ai cũng phải rùng mình một cái. nghĩ tới người con trai tuấn tú, có đôi mặt lạnh muốn giết người, giọng nói trầm trầm như tu la. Vóc dáng cao to, khỏe mạnh... tâm ngoan thủ lạt.... Lại nhìn đến chàng trai đang đứng trước mặt, một thân Tây Trang phẳng phiu, gương mặt như điêu khắc. Sầm ly không nhin được che tim mình, nơi đó đang rung động mãnh liệt. Nó thúc dục cô ta có một ý nghĩ điên cuồng, trở thành người phụ nữ của hắn ta. Đúng vậy, hắn thân thể cường tráng, tiền tài vô tận, một người cao cao tại thượng, chỉ cần nghĩ tới người như vậy lại yêu thương chiều chuộng mình. SẦM Ly vui vẻ nhấc chân đi tới. Cô ta không tin với nhan sắc của mình lại không quyến rũ được Kiến Bạc. Nhưng đáng tiếc, khi cô ta lại tận nơi, Kiến Bạc đã rời đi từ lúc nào. Sầm Ly tức giận ném ly rượu vang xuống đất. - Ferrari Đen bóng chầm chậm đi vào một tòa lâu đài, phía sau là những hàng xe nối đuôi nhau. - Chào mừng Thiếu gia trở về nhà. Quản gia là một người nam nhân đã ngoài 30, dáng người cao ráo. Hắn ta cung kính cúi đầu chào người đàn ông vừa bước xuống khỏi xe. Phía sau ông là một hàng dài hầu gái đang nơm nớp lo sợ. Kiến Bạc không nhìn lấy một cái đi nhanh vào nhà. Cửa Lớn mở ra, cả căn phòng đính đầy kim cương sáng lấp lánh, sảnh chính rộng lớn như một sàn khiêu vũ, ở giữa bộ sôfa làm bằng lông trắng cực bắt mắt. xung quanh cùng trần nhà, chùm đèn thủy tinh phát ra thứ ánh sáng nhiều màu sắc càng làm nơi này trở nên xinh đẹp. Kiến Bạc đi vòng qua sảnh chính, lên cầu thang tiến tới tầng 3. - Trong căn phòng lớn, ánh trăng hắt vào phòng soi lên cô gái nhỏ bé nằm trên giường. Khuôn mặt cô nhỏ nhắn, hóc hác, làn da trắng nhợt nhạt thiếu sức sống, có lẽ đây là hậu quả của việc ít ra ánh sáng. Mái tóc cô đen dài, nổi bật trên ga giường trắng, hàng mi dài nhắm lại khẽ run run. Cô như đang gặp ác mộng, mồ hôi ở trán túa ra, giọt nước mắt khẽ động rồi chảy xuống một vệt dài. Két... Cửa phòng mở ra, Một nam nhân khẽ tiến vào, sau lưng vệ sĩ cẩn thận đẩy lại cửa phòng. Kiến Bạc đã cởi ra tây trang, chỉ còn áo sơ mi đã mở vài cúc, hai tay đút vào túi quần. Hắn vẫn giữ khuôn mặt lạnh băng, nhìn người con gái đang nằm trên giường. Mày khẽ nhíu lại khi thấy giọt nước mắt của cô. Hắn từ từ tiến tới, mạnh mẽ lau đi. Tiểu Niệm cảm giác bị ai đó xoa mặt, lại vì thứ đó rất lạnh lẽo làm cô tỉnh lại. Vừa mở mắt đã nhìn thấy khuôn mặt Kiến Bạc ở gần, cô hoảng hốt lùi xa, cả người sợ hãi quấn trong chăn. Hắn... hắn không phải đi dự tiệc ư? sao lại có thể về sớm như vậy? Kiến Bạc nhìn hành động của cô, không vui càng thể hiện rõ. Chợt, khóe miệng hắn nhếch lên một đường cong - Nếu tôi không nhầm, hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của em đi. Cùng đọc truyện Vợ Hành Hạ Chồng Tổng Tài Cường Bạo của tác giả chacractercaiconkhi tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại mặt lần đầu tiên hắn đã biết trái tim mình thuộc về ngày sau đó, hắn luôn tìm cách tiếp cận cô, làm mọi cách để cô trở thành của hắn, cướp cô khỏi tay người đàn ông mà cô yêu thương cường bạo nhưng lại yêu thương cô. Tuy nhiên điều đó không thể làm vơi đi nỗi đau của ngày nào cũng về nhà từ rất sớm, triền miên ôm ấp lại bao che hết mực nhưng cô chưa từng động cho đến một ngày, cô lấy một khoảng tiền lớn của hắn đi mua khu nghĩ dưỡng qua đêm cùng tình nhân...

hắn cường bạo cô