hầu gái của ác quỷ

gacsach.com đổi thành gacsach.club ạ! Đọc sách truyên Hầu gái của ác quỷ - Chương 12 Full gacsach Zô xem đi bạn, nhiều sách hay lắm . Hầu Gái Của Ác Quỷ. Thể loại: Truyện Teen. Tác giả: Dimped Girl. Số chương: 50. Còn tiếp. Chương mới nhất: Chương 62 - 63. Cập nhật cuối: 5 năm trước. rương Mỹ Huệ mồ côi ba mẹ lúc mới năm tuổi. Hằng ngày cô phải đi làm vất vả để lo cho cuộc sống của cô và em. Mỹ Huệ vừa ôm chân vừa rủa thầm. Hắn ăn hiếp em trai cô, bây giờ lại khiến cô ra nông nỗi này. Cô ghét hắn, cô sẽ cho hắn bài học cho dù hắn là ác quỷ đi chăng nữa, cô sẽ trả thù. Mười lăm phút sau khi cô hầu gái kia giúp Mỹ Huệ vệ sinh cá nhân. Một người sống trong hắc bang đẫm máu như tôi không nên để lộ ra thật cảm xúc của mình. Kể cả với người tôi yêu thương." Đôi mắt của Tống Vinh Hiển trở nên nặng trĩu, giọng nói cũng trở nên khàn hơn. Hắn lại nói tiếp. Nhưng lần này hắn nghĩ về một người con gái. Vay Tiền Home Credit Online Có An Toàn Không. Chương 2 Chuẩn bị làm hầu gái “Kính chào quý khách.” “Xin mời vào.” “Tạm biệt quý khách. Lần sau lại đến.” Tại quán mì, khách ngày càng đến đông hơn, Mỹ Huệ càng trở nên bận rộn hơn. “Bàn số ba hai tô mì Undo” Mỹ Huệ đến trước cửa bếp nói vọng vào. “Trương Mỹ Huệ mau lau dọn bàn số năm đi.” Tiếng của quản lý vang lên. “Trương Mỹ Huệ mau dọn dẹp chỗ này đi.” Mỹ Huệ trên mặt đầy mồ hôi nghe theo tiếng người quản lý chạy việc khắp nơi. Thật ra, nhiệm vụ chính của Mỹ Huệ trong quán mì là đi giao hàng nhưng vì không có đơn đặt hàng nào cả nên cô cũng tham gia vào việc chạy bàn. “Trương Mỹ Huệ! Mau đi giao hàng đi!” Tiếng người quản lý lại vọng đến. Mỹ Huệ cởi bỏ chiếc tạp dề, cầm thùng đựng mì rồi lên xe máy. Mỹ Huệ không quên đi đến người quản lý cầm giấy địa chỉ nơi giao hàng. Đến trước toà nhà chung cư, Mỹ Huệ lấy tờ giấy địa chỉ ra, là phòng 501 tầng năm. Cầm theo chiếc thùng đi vào chung cư. Lên tầng năm, đến trước cửa phòng 501, Mỹ Huệ nhấn chuông. Một lát sau, một người con trai mở cửa bước ra. “A!” Gia Ân vừa mở cửa thì thấy Mỹ Huệ liền thốt lên. “Gia Ân?” Mỹ Huệ thật không ngờ lại có thể gặp cậu ở đây. “Tại sao cậu lại tới đây?” Gia Ân cười nham nhở. “Cậu theo dõi mình sao?” “Không phải. Mình đến để giao hàng.” Thấy Gia Ân hiểu nhầm, Mỹ Huệ giơ thùng mì lên đính chính. “Vậy sao?” “Đúng vậy!” Mỹ Huệ lấy trong thùng mì ra năm tô mì. “Không cần thối lại đâu.” Gia Ân nhận mì rồi đưa tiền cho Mỹ Huệ. “Mì đến rồi sao?” Nghe thấy một tiếng nói quen thuộc, Mỹ Huệ ngạc nhiên nhìn người con trai trước mặt. “Trương Hùng. Tại sao em lại ở đây? Giờ này em phải đi học mới đúng chứ? Em lại trốn học nữa sao?” Trương Hùng nhìn xuống đất im lặng không nói gì. Mỹ Huệ tức giận nhìn sang Gia Ân. “Cậu! Chính cậu là người đã rủ rê Hùng phải không?” Gia Ân cũng không ngờ rằng Trương Hùng lại chính là em của Mỹ Huệ. Nếu như thật sự biết cậu đã không để cho tình huống này xảy ra. “Không phải lỗi của anh ấy. Là tôi tự ý nghỉ học đến tìm anh ấy.” Trương Hùng nãy giờ im lặng cũng lên tiếng. Mỹ Huệ nhìn Trương Hùng rồi lại nhìn sang Gia Ân rồi bỏ đi. Ngồi trên xe máy, Mỹ Huệ phóng ga chạy đi. Đến một ngọn đồi Mỹ Huệ mới dừng lại. Vẫn là ánh mắt ấy… ánh mắt vô hồn ấy… Mỹ Huệ cởi bỏ mũ bảo hiểm. Cho dù Trương Hùng là người có lỗi nhưng cậu vẫn chưa hề nói một câu xin lỗi với cô, vẫn luôn nhìn cô với ánh mắt đầy lạnh lùng như hai kẻ xa lạ. Mỹ Huệ thật sự không biết phải làm sao khi đứng trước ánh mắt ấy. Nghĩ đến ngày xưa, hai chị em cô lúc nào cũng yêu thương nhau, Mỹ Huệ luôn bảo vệ che chở cho Trương Hùng. Nhưng mỗi ngày mỗi lớn, Trương Hùng càng đối xử lạnh nhạt với cô. Trương Hùng thường xuyên trốn học, cậu thậm chí còn hút thuốc, đánh nhau. Mỹ Huệ luôn khuyên nhủ cậu nhưng lần nào chưa nói hết câu, cậu đã đi mất. Mỹ Huệ không biết mình đã làm sai điều gì khiến cậu ghét cô như vậy. Vào đến phòng trọ, nhìn lên gác, Trương Hùng vẫn chưa về. Mỹ Huệ thở dài. Ngày hôm nay ở quán mì, cô đã bị trừ tiền lương. Mỹ Huệ ở ngọn đồi suy nghĩ suốt một tiếng mới trở lại tiệm mì. Vừa vào đến cửa tiệm, Mỹ Huệ đã được nghe một bài cải lương từ quản lý. Đến công việc ở tiệm cà phê cũng chẳng suôn sẻ với Mỹ Huệ khi cô bị một người khách quấy rối. Cũng may chủ quán tiệm cà phê ấy lại là một người rất tốt bụng nên đã ngăn cản ông ta, đuổi ông ta ra khỏi quán, lại còn an ủi cô. Nằm trên giường, cầm điện thoại đọc tin tức. Mỹ Huệ nhìn thấy bảng tin trong mục tìm việc làm thì liền ngồi dậy. Mỹ Huệ nhìn chằm chằm vào bảng tin tuyển nhân viên kia cười tươi. Mỹ Huệ lấy giấy bút ra ghi lại địa chỉ. Bảng tin kia là tuyển người giúp việc với số tiền lương có thể giúp cô và em trai cô đủ để ăn no mặc ấm. Thậm chí số tiền lương đó gấp hai lần số tiền lương cả ba công việc kia của cô. Mỹ Huệ thấy tinh thần trở nên tốt hơn nhiều. Cô vui vẻ bước vào phòng tắm. Sau đó tự nấu cho mình một bữa tối đơn giản để cung cấp năng lượng cho ngày mai. Đứng trước căn biệt thự sang trọng, Mỹ Huệ mặc chiếc quần jeans cùng với áo phông màu đỏ, tóc được cột cao, cô mang đôi giày bata thể thao. Mỹ Huệ nhìn xung quanh, có rất nhiều người đến để xin việc. Cũng phải thôi, tiền lương nhiều thế cơ mà! Hôm nay Mỹ Huệ đã viện lý do bị cảm xin phép nghỉ ở ba cửa hàng để đến đây, việc đó cũng sẽ khiến tiền lương của Mỹ Huệ giảm đi không ít, cho nên bằng mọi giá cô phải cố gắng để được nhận vào làm. Mỹ Huệ hít một hơi thật sâu rồi thở ra, cô làm động tác “Cố lên” rồi bước vào căn biệt thự. Bên trong tiền sảnh của căn biệt thự được thiết kế tinh xảo, mọi người bàn tán xì xào. Ai cũng có người quen để nói chuyện chỉ Mỹ Huệ đứng một mình trong góc. “Xin chào.” Một cô gái đứng đên cạnh cô lên tiếng. “Xin chào.” Mỹ Huệ mỉm cười đáp lại. “Cậu tới đây một mình sao?” Cô gái đó hỏi. “Đúng vậy.” Mỹ Huệ gật đầu. “Mình cũng vậy nè! Thật buồn khi chỉ có một mình trong này. Chúng ta làm quen nha. Mình là Lưu Thiên Thiên, hai mươi tuổi.” Thiên Thiên cười thật tươi. “Mình là Trương Mỹ Huệ, bằng cậu.” “Vậy sao! Thật tốt quá, mình có vẻ mến cậu rồi đấy. Chúng ta làm bạn được không? “Tất nhiên là được.” Mỹ Huệ nở nụ cười. Không ngờ đi xin việc lại có thể kết được một người bạn. Mỹ Huệ không có nhiều bạn, nói thẳng ra là cô chẳng có người bạn nào nên khi được Thiên Thiên đề nghị làm bạn, Mỹ Huệ rất vui. “Tốt quá rồi! Vậy chúng ta có thể giúp đỡ nhau trong cuộc thi!” Thiên Thiên thân thiện khoác tay Mỹ Huệ. “Cuộc thi?” Mỹ Huệ tỏ vẻ không hiểu. Đi hầu gái cần phải thi nữa sao, cô chỉ nghĩ chỉ là đi phỏng vấn thôi. “Trương Mỹ Huệ, cậu thật sự không biết hay cố tình tỏ ra ngây thơ vậy!” Thiên Thiên nhìn Mỹ Huệ tỏ vẻ nghi ngờ. “Thật sự không biết sao?” Thiên Thiên nhìn Mỹ Huệ đang ngu ngơ. “Mình nhớ trên thông báo có ghi rõ rồi cơ mà. Dù sao cũng phải cố gắng lên mới được. Tiền lương ở đây nhiều như vậy, lại đông người dự thi nhưng chỉ chọn có năm người.” “Vậy sao? Mình không để ý lắm.” Mỹ Huệ cười ngượng. Ngày hôm qua chỉ đọc đến vần đề tiền lương, Mỹ Huệ không để ý tới những dòng chữ sau đó. Bỗng nhiên cả gian phòng im lặng. Một người đàn ông khoảng chừng năm mươi tuổi mặc bộ y phục của quản gia. Sau lưng ông ấy là đám người hầu gái. Hầu gái thì mặc bộ váy màu đen dài tới đầu gối, trên thắt lưng đeo chếc tạp dề màu trắng. “Tôi là quản gia Kim. Tôi là người chủ trì ngày hôm nay.” Dù là một quản gia nhưng ông toát ra một khí chất làm người khác đều phải kiêng nể. Ông nhìn thoáng qua những người trong phòng rồi nói tiếp “Được rồi. Bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu cuộc thi. Cuộc thi có ba vòng. Trước tiên mọi người hãy đăng kí dự thi, nửa tiếng sau chúng ta bắt đầu. Mọi người chỗ Ly nhận giấy đăng kí.” Nói xong người quản gia chỉ vào cô hầu gái bên cạnh mình. Người hầu gái tên Ly tiến lên phát những tờ giấy đăng kí. Từng người từng người một xếp hàng đến nhận giấy. Mỹ Huệ cùng Thiên Thiên sau khi điền thông tin đầy đủ thì lại nộp cho cô người hầu tên Ly đó. Mỹ Huệ dần trở nên áp lực. Mỹ Huệ cũng đã trải qua bao nhiêu kì thi nhưng đây là lần đầu tiên cô cảm thấy hồi hộp đến thế, tim cô cứ đập mạnh. Mỹ Huệ cảm thấy bất an. Mỹ Huệ cảm giác nếu như cô được nhận thì sẽ có chuyện gì đó xảy ra với cuộc sống của cô… Chương 21 Chiếc taxi dừng trước công ty Loen. Mỹ Huệ bước xuống xe tay cầm tập tài liệu. Vừa nãy đang trên đường đến siêu thị thì Tuấn Kiệt gọi đến bảo cô đem tập hồ sơ trong thư phòng đem đến công ty cho ông chủ. Vì biệt thự ở ngoại thành nên Mỹ Huệ phải chạy về rồi lại chạy vào trung tâm thành phố. Khi đến công ty thì đã mất hai tiếng. Mỹ Huệ nhanh chóng đi vào công ty. Nghe nói lúc tám giờ ông chủ có cuộc họp cô phải nhanh chóng mang đến. Đi đến thang máy có rất nhiều đứng thành hai hàng đợi. Nhìn đồng hồ trên điện thoại, đã bảy giờ năm mươi lăm. Hai hàng người dài đến thế biết đến bao giờ mới đến lượt cô. Mỹ Huệ nhìn về phía cầu thang thoát hiểm rồi lại nhìn thang máy. Không nghĩ nhiều cô lập tức chạy đến thang bộ. Công ty có bốn mươi hai tầng, phòng của Tống Vinh Hiển lại ở trên tầng cao nhất. Nhưng cô phải nhanh chóng đưa tài liệu đến cho ông chủ. Khi đến nơi chân của Mỹ Huệ muốn rụng. “Cho tôi hỏi.” Mỹ Huệ đi đến bàn thư kí. “Cô là Trương Mỹ Huệ phải không? Chủ tịch đang ở bên trong, xin mời vào.” Mỹ Huệ nhìn đông hồ, đúng tám giờ. Cô mỉm cười cảm ơn cô thư kí rồi đi đến trước cửa của căn phòng lớn gõ cửa. “Cốc cốc.” “Ông chủ, tôi là Trương Mỹ Huệ.” “Vào đi.” Giọng Tống Vinh Hiển vang lên. Mỹ Huệ mở cửa bước vào. Căn phòng với ánh sáng mờ ảo. Ông chủ của cô chẳng lẽ không thích ánh sáng? Cũng đúng thôi ác quỷ thích bóng tối mà… Tống Vinh Hiển đang làm việc, hắn chả buồn ngước đầu lên nhìn Mỹ Huệ. “Của ông chủ.” Mỹ Huệ đem tập tài liệu lên bàn làm việc. “Vậy tôi về đây.” Thấy Tống Vinh Hiển không nói gì, Mỹ Huệ sợ mình làm phiền đến ông chủ nên xin phép về. “Chờ đã.” Vừa chuẩn bị bước ra cửa, Tống Vinh Hiển ngẩng đầu lên nói với Mỹ Huệ. Mỹ Huệ quay đầu lại. “Pha giúp tôi tách cà phê.” Nói xong rồi Tống Vinh Hiển lại cắm cúi làm việc. “Ồ.” Mỹ Huệ ra khỏi phòng. “Bây giờ cô về đấy ư?” Thấy Mỹ Huệ ra cô thư kí hỏi. “À, chủ tịch bảo tôi pha giúp cà phê. Nhưng mà cũng đã tám giờ, chủ tịch cũng gần đi họp rồi không biết pha có uống kịp không.” “Họp? Sao tôi không nghe chủ tịch nói gì?” Mỹ Huệ ngạc nhiên nhìn cô thư kí. “Không có sao?” Mỹ Huệ hỏi. “Tôi nhớ hôm nay không có cuộc họp nào.” “Vậy sao.” Mỹ Huệ cười ngượng. “Chắc là tôi nhớ nhầm rồi.” “Vậy sao.” Cô thư kí cười. “Vậy để tôi pha cà phê cho chủ tịch.” “Không cần đâu. Để tôi pha được rồi.” Mỹ Huệ đi vào phòng nghỉ ngơi pha cà phê. Tại sao ông chủ lại nói dối cô chứ? Ông chủ cố tình hành hạ cô đây mà. Mỹ Huệ tức giận. Chẳng phải ông chủ đã từng nói ghét cô sao! Chắc hắn dùng cách này để trả thù cô. Hừ, ông chủ trông lạnh lùng như thế mà lại hành xử trẻ con như vậy. Cô không thể thua được, cô cũng phải trả thù mới được. Mỹ Huệ chợt thấy vài trái chanh trên bàn liền nảy ra ý tưởng. Cô cười nhếch mép. “Cốc cốc.” Mỹ Huệ mở cửa bước vào. Cô vui vẻ cười thầm đặt tách cà phê nóng hổi lên bàn. Tống Vinh Hiển nhìn cô rồi lại nhìn tách cà phê. “Tôi về đây.” Nói xong câu Mỹ Huệ liền chạy nhanh ra ngoài. Tống Vinh Hiển cầm tách cà phê lên miệng vừa thắc mắc tại sao cô lại đi gấp như thế. “Ặc, chua quá.” Vừa uống được một ngụm, Tống Vinh Hiển liền nhổ ra. Đúng như hắn nghĩ, cô ta đã làm gì đó với tách cà phê. Hắn tức giận chạy ra bên ngoài. “Chủ tịch có chuyện gì vậy ạ?” Thư kí thấy hắn tứ giận liền hỏi. “Con chuột nhắt kia đâu rồi?” Tống Vinh Hiển tức giận nhìn xung quanh. “Ai ạ?” “Là Trương Mỹ Huệ.” Tống Vinh Hiển nói lớn. “Cô ấy vừa mới đi khỏi. Có chuyện gì không ạ?” “Không có gì. Tiếp tục làm việc.” Tống Vinh Hiển cố gắng kìm chế con giận đi vào phòng. Cô thư kí thắc mắc tại sao chủ tịch lại tức giận đến vậy. Cô đi vào phòng nghỉ ngơi. “Ủa, mấy trái chanh mình để đây đâu mất rồi?” Vào phòng, cầm tách cà phê trên bàn, hắn ném vào sọt rác. Hắn tức giận ngồi xuống ghế. Con chuột nhắt này chắc đã phát hiện ra hắn cố tình để cô đem tập tài liệu đến đây. Hắn thừa nhận hắn cố tình kêu Tuấn Kiệt gọi cô đến. Hắn biết thời gian này nhân viên đi làm đông nên thang máy sẽ kín người. Chắc chắn cô sẽ vì chờ thang máy mà đến trễ. Lúc đó hắn có lý do để phạt cô. Nhưng không ngờ cô lại đến đúng giờ làm cho hắn không thể làm gì được. Nhưng mà hắn cũng không ngờ đến cô cả gan trả thù hắn. “Hừ.” Hắn cười nhạt. Con chuột này muốn khiêu chiến đây mà. Được thôi, hắn sẽ cho cô biết sự lợi hại của hắn. Tống Vinh Hiển đứng dậy gọi điện cho Tuấn Kiệt chuẩn bị xe rồi cầm áo khoác đi ra ngoài. Kể từ bây giờ, cuộc chiến giữa ông chủ và hầu gái chính thức bắt đầu. Mỹ Huệ bắt xe buýt đi siêu thị, lúc này chạy đi chạy về cô đã dùng hết tiền. Cô ngồi trên xe tháo giày ra. Vì lúc nãy chạy lên cầu thang không nghỉ nên bây giờ chân của cô muốn gãy ra. Ngày hôm qua mới được bọn Hoàng Ba chăm sóc vết thương chưa khỏi vậy mà bây giờ cô lại bị như vậy. Kể từ khi vào biệt thự cô toàn bị thương toàn gặp xui xẻo. Nhưng bây giờ cô không thể bỏ công việc này, cô phải cố chịu đựng. Mỹ Huệ hai tay đầy giỏ thức ăn về đến biệt thự. “Mới đi đâu mới về đó.” Vừa bước vào lầu ba, Mỹ Huệ đã thấy ông chủ ngồi chéo chân trên sopha hỏi cô. “Tôi đi siêu thị mua chút đồ.” Mỹ Huệ nhìn ông chủ. Chẳng phải ông chủ đang làm việc sao, về làm gì. “Sao vậy? Tôi về cô không cho sao?” Tống Vinh Hiển sắc bén hỏi Mỹ Huệ. “Tôi không có.” Mỹ Huệ cười trả lời. Cô đem thức ăn sắp vào tủ lạnh. “Tôi về để bảo cô pha lại cho tôi tách cà phê.” Tống Vinh Hiển nhìn Mỹ Huệ nói không chớp mắt. “Vậy sao. Hì. Vậy để tôi đi pha.” Mỹ Huệ có cảm giác như hàng trăm con dao đang chĩa về phía mình, cảm giác lạnh sóng lưng tràn đến. “A!” Mỹ Huệ xoay người lại. Đã từ lúc nào ông chủ đã đứng sau lưng cô. Lúc này Tống Vinh Hiển nhìn Mỹ Huệ chằm chằm, miệng cười khiêu chiến. Tống Vinh Hiển lúc này làm Mỹ Huệ hơi sợ, cô liền lùi lại một bước, lập tức đi chỗ khác. “Tôi… tôi đi pha cà phê.” Tống Vinh Hiển vẫn đứng đó, hai tay đút vào túi quần, khuôn mặt cười đầy gian xảo. “Cà phê của ông chủ.” Mỹ Huệ đặt tách lên bàn. Cô đã thay bộ nữ hầu. Tống Vinh Hiển nhìn Mỹ Huệ không nói gì. Cầm tách cà phê lên nhấp một ngụm. Mỹ Huệ vẫn đứng đó nhìn hắn uống. “Lấy remote cho tôi.” Bỏ cốc cà phê xuống, ngồi chéo chân, hai cánh tay đặt trên phần cao nhất của đệm lưng. “…” Mỹ Huệ lấy remote trên bàn trước mặt Tống Vinh Hiển đưa cho hắn. Tống Vinh Hiển nhận remote nhưng hắn lại không bật tivi mà sai Mỹ Huệ lên thư phòng đem tập tài liệu xuống cho hắn làm việc. Mỹ Huệ cắn môi, ông chủ cố tình sai khiến cô đây mà. Mỹ Huệ xin phép Tống Vinh Hiển cô đi làm việc nhà còn hắn ngồi làm việc ở ghế sopha. “Ông chủ xin ông hãy nhấc chân lên để tôi lau chỗ này.” “Choảng.” Nghe tiếng vỡ, Mỹ Huệ nhìn vũng nước cà phê trên sàn nhà. Ôi trời! Cô vừa mới lau xong chỗ đó. “Mau dọn đi.” Tống Vinh Hiển nói. Mỹ Huệ lườm ông chủ. Hắn cố tình đây mà. Thật đáng ghét! Dù không muốn nhưng Mỹ Huệ đành phải dọn đống đó. Chương 1 Trương Mỹ Huệ New York, USA. “Keng… keng…” Bước ra khỏi tiệm cà phê, một cơn gió mùa đông kéo đến. Trương Mỹ Huệ run người đút hai bàn tay vào túi áo ấm, hiện giờ đã là mười một giờ đêm nên cái lạnh càng thấu xương hơn. Mỹ Huệ đi bộ về phòng trọ. Vào đến phòng cô liền ngồi phịch xuống đất. Căn phòng nhỏ rộng chỉ hai mươi mét vuông là chỗ ở của chị em cô. Lấy trong túi ra một phong bì, Mỹ Huệ thở dài. Trong phong bì, số tiền lương ít ỏi của cả ba công việc làm thêm vẫn không đủ để chi trả cho cuộc sống. Mỹ Huệ nằm dài ra sàn, tay phải đặt lên trán, nhìn trân trân lên trần nhà. Đã mười lăm năm rồi kể từ khi cô và em trai cô trở thành trẻ mồ côi. Mỹ Huệ vẫn còn nhớ như in ngày đó, ngày mà đã gieo những cơn ác mộng vào trong giấc mơ của cô. Đêm nào cũng vậy, mỗi khi nhắm mắt, Mỹ Huệ lại nhớ đến cảnh tượng khủng khiếp ấy. Trong căn biệt thự, người làm bận rộn tổ chức tiệc để chào đón một thời khắc quan trọng. Ở phòng khách, đứa trẻ ngồi trên ghế cười cười thích thú, nhìn người phụ nữ với gương mặt hiền hậu, bên cạnh người phụ nữa là bé gái khoảng chừng năm tuổi mặc một chiếc váy màu hồng, trên đầu gắn một chiếc vương miện, cô bé xinh như một nàng công chúa. Tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng chỉ còn chờ một người quan trọng nữa. Cuối cùng người quan trọng cũng đến, theo sau ông là mười vệ sĩ trông có vẻ rất mệt mỏi nhưng vẫn cố nở nụ cười. Ông cười tiến tới ba người ở phòng khách. Bữa tiệc bắt đầu, cả bốn người đều nở nụ cười hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc ấy chưa được lâu thì đã bị một người đàn ông dập tắt. Chỉ thoáng chốc người đàn ông và người phụ nữ đều nằm trong vũng máu, hai đứa trẻ oà khóc. Gương mặt bé gái hiện lên rõ sự căm ghét thù hận với người đàn ông giết ba mẹ mình. Chỉ trong một đêm, căn biệt thự màu trắng được bao phủ bởi một màu máu đỏ tươi… Chỉ trong một đêm, hai đứa nhỏ trở thành trẻ mồ côi. Đã mười lăm năm rồi, Mỹ Huệ vẫn không thể nào quên được. Cô vẫn còn nhớ rõ như in gương mặt mẹ cô lúc cầu xin cho chị em cô được sống. Mỹ Huệ không thể nào quên được gương mặt của người đàn ông độc ác đó, cô nhất định sẽ không quên để nếu gặp lại cô sẽ giết hắn ta. Từ đêm đó chị em cô sống trong cô nhi viện. Từ khi Mỹ Huệ lên cấp ba, cô và em trai chuyển đến sống ở phòng trọ. Hằng ngày Mỹ Huệ phải vừa đi học vừa đi làm kiếm tiền để trả tiền nhà, tiền sinh hoạt và tiền học của chị em cô. Khi Mỹ Huệ tốt nghiệp cấp ba, cô quyết định nghỉ học. Mỗi ngày Mỹ Huệ phải làm ba công việc làm thêm mới có thể chi trả cho tiền sinh hoạt. “Về rồi sao?” Tiếng của Trương Hùng đánh thức Mỹ Huệ trở về thực tại. Mỹ Huệ nhìn đứa con trai mười sáu tuổi đang nằm trên gác nhìn cô đầy lạnh lùng. “Em chưa ngủ sao? Mau đi ngủ đi.” Mỹ Huệ còn chưa dứt lời, Trương Hùng đã chui vào chăn ấm. Mỹ Huệ không hiểu tại sao em trai cô luôn làm mặt lạnh với cô. Với những người khác Hùng rất thân thiện còn với Mỹ Huệ cậu luôn đối xử lạnh nhạt. Có phải là vì cô nghèo… Sáng ngày hôm sau, ánh sáng rọi vào người con gái đang nằm ngủ trên sàn. Trương Mỹ Huệ bừng tỉnh giấc, cô đỡ cái lưng đau ê ẩm do ngủ cả đêm trên sàn lạnh ngồi dậy. Mỹ Huệ nhìn đồng hồ, mới bảy giờ còn một tiếng nữa mới đến giờ làm việc của cô. Mỹ Huệ đứng dậy nhìn lên gác, em trai cô đã đi học. Mỹ Huệ bước vào phòng tắm. Một lát sau, Mỹ Huệ bước ra, trên người cô chỉ trọn vẹn chiếc khăn tắm. Nước trên mái tóc Mỹ Huệ chảy xuống gương mặt xinh đẹp rồi xuống làn da trắng trẻo của cô. Khoảng bảy giờ ba mươi, Mỹ Huệ rời khỏi phòng trọ đi đến nơi làm việc. Bước vào cửa hàng tạp hoá nơi cô làm việc, Mỹ Huệ liền mặc đồng phục rồi bắt đầu công việc của mình. Công việc ở cửa hàng cũng rất vất vả. Cả cửa hàng chỉ có Mỹ Huệ là nhân viên, cũng may nơi cô làm việc chỉ là một cửa hàng tạp hoá nhỏ bé nên không có nhiều khách. Đã mười một giờ, trong cửa hàng chỉ còn vài người, ca làm việc của Mỹ Huệ cũng hết, Tiểu Nhu cũng đã đến để thay ca. Chuẩn bị đổi ca thì một hộp sữa đặt lên quầy thanh toán. Cô nhìn quanh gọi Tiểu Nhu đến thanh toán nhưng không thấy. Đoán Tiểu Nhu đang thay đồng phục nên Mỹ Huệ cũng không suy nghĩ nhiều mà giúp cô thanh toán cho khách. “A… Có phải Trương Mỹ Huệ đó không?” Mỹ Huệ ngơ ngác ngước nhìn người con trai trước mặt. “Nhớ mình không? Mình là Gia Ân nè.” Gia Ân chống tay phải lên bàn, tay trái chỉ vào mình. Mỹ Huệ mơ màng nhìn Gia Ân. Thật sự cái tên này nghe rất quen nhưng cô vẫn không nhớ nổi là ai. “Không nhớ sao? Là người mà ngồi chung bàn ở thư viện hồi cấp ba đó. Nhớ chưa?” Thấy Mỹ Huệ vẫn chưa nhớ ra, Gia Ân lại chỉ vào mắt mình nói. “ Là thằng đeo kính cận ngố ngố đó.” Lúc này Mỹ Huệ mới nhớ ra. Ngày xưa khi học lớp mười một, cô thường xuyên đến thư viện để đọc sách. Lúc ấy có một người con trai luôn ngồi chung bàn đối diện với cô. “Wow thật không ngờ có thể gặp cậu ở đây! Đã ba năm trôi qua rồi mà cậu vẫn xinh đẹp như ngày nào, vẫn không thay đổi.” Gia Ân vui mừng nói. Đúng vậy, đã ba năm trôi qua Mỹ Huệ vẫn không thay đổi nhưng Gia Ân lại thay đổi rất nhiều. Nếu Mỹ Huệ không nhớ nhầm thì người con trai ngồi chung bàn ở thư viện với cô là một người con trai trông có vẻ rất yếu ớt. Gia Ân ba năm trước là một người lúc nào cũng cắm cúi đọc sách, cậu luôn đeo một chiếc kính dày cộm, tóc tai thì lôi thôi, quần áo chỉnh tề, nói đúng hơn thì Gia Ân lúc đó là một con mọt sách chính hiệu. Nhưng ba năm sau Gia Ân lại trở thành một người khác, khiến Mỹ Huệ thật sự bất ngờ. Gia Ân bây giờ với dáng người to cao, khuôn mặt tuấn tú, quần áo thời trang sang trọng. Mỹ Huệ thật sự không tin nổi đây là cùng một người. “Thôi bây giờ mình có việc gấp phải đi trước. Lần sau nói chuyện nha. Tạm biệt!” Nói xong, Gia Ân vẫy tay tạm biệt Mỹ Huệ rồi lấy hộp sữa chạy ra ngoài bắt taxi đi mất. “Ai vậy? Đẹp trai quá! Là bạn trai em sao?” Tiểu Nhu đã thay đồng phục xong chạy đến hỏi cô. “Không phải. Chỉ là bạn thôi.” Mỹ Huệ xua tay. “Vậy sao? Thật là đẹp trai quá đi mất. Nếu như mình ra sớm hơn thì đã có thể xin số rồi.” Tiểu Nhu tỏ vẻ tiếc nuối. Mỹ Huệ ngượng ngùng cười. Mỹ Huệ thật sự không biết cô và Gia Ân có phải bạn bè không nữa. Dù ngồi chung bàn nhưng hai người vẫn chưa nói chuyện lần nào. Lần nói chuyện duy nhất của hai người chính là khi Gia Ân kéo ghế ngồi đối diện Mỹ Huệ nói. “Xin chào. Mình là Gia Ân. Mình có thể ngồi ở đây được không?” “Được chứ!” Mỹ Huệ mỉm cười trả lời lại. Từ đó về sau, mỗi khi Mỹ Huệ ngồi đọc sách ở thư viện, Gia Ân lại đến ngồi đối diện cô. Có ngày Gia Ân đến sớm hơn, Mỹ Huệ cũng sẽ đến ngồi đối diện cậu. Cứ như thế cả thời cấp ba, hai người luôn ngồi đối diện nhau trong thư viện. Mỹ Huệ thay xong đồng phục ra ngoài, đi ngang qua kệ bánh, Mỹ Huệ thuận tay lấy bịch bánh mì ngọt cùng chai nước suối rồi đến quầy thanh toán. Bữa trưa của Mỹ Huệ luôn luôn là bánh mì ngọt kể cả buổi tối. Bởi vì một phần cô quá bận rộn không có thời gian nấu một bữa ăn, một phần cũng vì cô muốn tiết kiệm tiền, có thể tiết kiệm được bao nhiêu thì tiết kiệm. Thời buổi hiện nay kiếm tiền rất khó khăn nên Mỹ Huệ luôn tính toán trong mỗi việc. Bước ra khỏi cửa hàng tạp hoá. Mỹ Huệ vừa đi đến nơi làm việc tiếp theo vừa ăn bánh mì. Cơn gió mùa đông kéo đến. Đã là buổi trưa nên cơn gió mang đến sự ấm áp dễ chịu khiến Mỹ Huệ cảm thấy trong lòng thoải mái hơn…

hầu gái của ác quỷ