hạc tân đam mỹ

hạc hải vi nghiên, những tin tức và sự kiện về hạc hải vi nghiên cập nhật liên tục và mới nhất năm 2022. Các chủ để liên quan đến hạc hải vi nghiên hấp dẫn và đầy đủ mang đến cho bạn đọc thông tin hữu ích và nhanh nhất Thiếu Hạo còn thích nghề rèn, Cao Tân tộc vốn là Thần tộc chuyên chế tạo binh khí, phần lớn binh khí trên đời đều do thợ rèn trong tộc làm ra, mà thợ rèn giỏi nhất Cao Tân tộc chính là Thiếu Hạo, y thần lực cao cường, mỗi binh khí tạo ra đều là tuyệt thế thần binh *Ủng hộ chút tiền mua nước ,xin gởi vào tk :+Lê Thị Mỹ Tuyên - Ngân Hàng Vietcombank :0531002471325chi nhánh bình thạnh - tphcm .+Lê Thị Mỹ Tuyên - Ngân Hà Vương Hạc Đệ; Vương Hải Yến; Vương Hạo Hiên; Vương Hân Vũ; Vương Hiểu Thần; Vương Hoành Vĩ; Vương Học Binh; Vương Huy; Vương Hựu Thạc; Vương Hỷ; Vương Khải; Vương Kiêu; Vương Kỳ; Vương Kính Tùng; Vương Lạc Đan; Vương Lâm Khải; Vương Lệ Khôn; Vương Lịch Hâm; Vương Linh Hoa; Vương Mậu Lôi Vật Tân hít sâu một cái, giữa hai lông mày cũng là có vô luận như thế nào đều không ức chế được kinh dị, đầu tiên là kỳ diệu "Sóng lớn đãi cát" phương pháp, sau đó cực sự tinh khiết, cực kỳ cô đọng hỏa diễm, tiếp theo, lại là một hồi liền thôi thúc dị Read Phúc hắc cuồng nữ: khuynh thành triệu hồi sư 4 from the story Phúc hắc cuồng nữ: khuynh thành triệu hồi sư by mew_ngoc_th2405 with 4,613 reads. triều, hắc Vay Tiền Home Credit Online Có An Toàn Không. 鹤辛 Tác giả Bài Cốt Ngật A Tây 排骨吃阿西 Biên tập Mây Thể loại Ôn nhu phúc hắc công x Ngoan ngoãn si tình nhuyễn manh thụ, hiện đại, ngọt sủng, cưới trước yêu sau, nhiều thịt, chút ngược, thầm mến thành thật, HE CP Tôn Thanh Hạ x Diệp Tân RAW+QT Nhử mồi Tôn Thanh Hạ x Diệp Tân, cưới trước yêu sau, hướng cẩu huyết, cán bộ cấp cao. 1 vs 1, HE, tổng thể ngọt ngào, chút ngược tâm. Trong lòng có tình cũ nhưng không tra thâm tình công x Có tà tâm không có tặc đảm thầm mến nhu thuận thụ. ……. Nhật ký quét văn tìm kiếm muối cho mối tình thuần khiết Ôn nhu phúc hắc công x Nhu thuận si tình manh thụ. Hiện đại, cưng chiều, cưới trước yêu sau, chút ngược, nhiều thịt. Thầm mến thành thật đến HE. Toàn văn không quá dài, công thích người khác, nhưng sau quá trình sống chung với thụ, thứ tình cảm kia đã dần phai nhạt, đối với thụ rất cưng chiều, không coi thụ là thế thân, hiểu rõ người trước mắt mới là người mình yêu, còn người cũ kia đã không còn cảm giác. Ngư Nhi nguyện cầu Đường Đường Bắc Bắc một đời bình an Ôn nhu phúc hắc công x Nhu thuận si tình thụ, cưới trước yêu sau, thầm mến thành thật, ngọt sủng, chút ngược tâm, mùi thịt nồng đậm, HE. Cực kỳ thích văn phong của tác giả, dịu dàng lưu luyến, ẩn giấu ái tình, miêu tả cảnh sắc nhuần nhuyễn chuẩn xác, cảm tình phát triển đúng quy luật nước chảy thành sông, thịt thịt cũng thơm thơm ngon miệng, kết mỗi chương đều khiến người đọc chưa thỏa mãn. Chủ đạo vẫn là ngọt sủng, tiểu tam chỉ là chút ngược không đáng nhắc đến, là cầu nối giúp công thụ thẳng thắn tình cảm mà thôi. Cá nhân tôi rất thích công, tình cảm trước và sau hôn nhân rõ ràng, không lừa dối khúc chiết. MỤC LỤC 1+2 ❁ 3+4 5+6 ❁ 7+8 ❁ 9+10 11+12 ❁ 13+14 ❁ 15+16 ❁ 17+18 19+20 ❁ 21+22 ❁ 23+24 ❁ 25+26 ❁ 27+28 29+30+31 ❁ PN 1+2 TOÀN VĂN HOÀN Sau một đêm mưa, thời tiết chuyển Tân ngủ thẳng đến tận trưa mới rời giường. Lúc cậu tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn ai, thân thể đau nhức nhắc nhở cậu nhớ lại những chuyện đã xảy ra tối hôm như sau cơn mưa trời lại chống người dậy đảo mắt một vòng, phát hiện Tôn Thanh Hạ đang thu dọn đồ đạc. Một dòng duy nghĩ lướt qua, không quản thân thể mệt mỏi, Diệp Tân lập tức ngồi bật động trên giường làm Tôn Thanh Hạ chú ý. Hắn đảo mắt nhìn qua bả vai trần trụi cùng xương quai xanh của Diệp Tân lộ ra dưới lớp chăn, cười nói “Tỉnh rồi?”Diệp Tân không chú ý đến thâm ý trong mắt hắn, chỉ bối rối hỏi “Anh muốn đi sao?”Người đối diện thế mà lại gật đầu “Ừ, ông nội về rồi”.Diệp Tân càng gấp hơn “Vậy những lời đã nói tối qua…..”“Đều là thật, Diệp Tân”. Tôn Thanh Hạ ngắt lời cậu, thả bộ quần áo đã được gấp gọn xuống, bước lại gần giường, cầm bộ áo ngủ giúp cậu mặc lên, che khuất những vết đỏ hồng nhuốm màu tình dục còn lưu lại sau đêm qua, rồi nâng cậu dậy, đặt chân cậu lên đùi mình, cẩn thận xỏ dép cho khi chậm rãi làm xong hết thảy, Tôn Thanh Hạ vẫn nhìn chăm chú đôi chân trắng nõn được bọc trong dép bông ấm áp của cậu, là loại dép bông bình thường nhất vẫn hay dùng ở nhà. Sau đó nhẹ nhàng nói những lời mà Diệp Tân cả đời này khó quên“Giống như đôi dép này, em cảm thấy nó rất xấu, chỉ muốn bỏ nó đi, cũng có những người có được đôi dép khác tốt hơn trăm nghìn lần, nhưng trên đời này luôn có những người cần đến nó. Diệp Tân, anh không nói trước tương lai, nhưng hiện tại, anh chắc chắn anh cần em hơn bất cứ ai. Trên thế giới này cũng không có ai tốt hơn Diệp Tân của anh”.“Vì vậy, đừng lo lắng, cũng không cần phải quá thận trọng như thế”.Lúc sau Diệp Tân mới biết, ngày đó Tôn Thanh Hạ giúp cậu xin nghỉ vì dự định muốn cùng cậu về Tôn luôn lo được lo mất mà khó xử, lại may mắn có thể nghe được những lời từ tận đáy lòng của Tôn Thanh nội Tôn trở về từ phương nam sau nhiều ngày an dưỡng, thấy Diệp Tân gầy hơn cả trước kia, nhất thời lại nhớ đến những lời khó xử của chiến hữu cũ qua điện thoại hôm đó, liền thở dài một hơi, vỗ vỗ bàn tay Diệp Tân “Con phải chịu khổ rồi”.Diệp Tân lắc đầu, trong khoảng thời gian ông nội không ở nhà đã xảy ra quá nhiều chuyện, lúc này trông thấy ông nội, cậu không khỏi sinh ra vài phần thân thiết, cười nói “Không sao đâu ạ, con rất khỏe mà ông nội”.Sau đó, ba người còn gọi điện thoại cha mẹ Tôn đang du lịch ở nước ngoài, dông dài thăm hỏi bình an một lúc lâu. Mọi chuyện lại trở về dáng vẻ ban đầu, mà hình như cũng có thứ gì đó bắt đầu thay lại trước đây, bạn cùng phòng đại học của cậu luôn nói bản tính con người là tham lam, lúc tốt nghiệp còn đặc biệt đi in băng rôn với khẩu hiểu “Nguyện làm một hàng rào nhỏ, chẳng cần vươn cao làm cây vàng lá bạc, không biết điểm dừng, thành ra vật cực tất phản”. Những người khác thấy khẩu hiệu đó liền lắc đầu nói giả tạo, nhưng thời điểm ấy, cậu lại chỉ đứng xa quan sát và thầm đồng ý, chỉ mong có thể được ở bên Tôn Thanh Hạ, được thấy hắn mỗi ngày mà thôi. vật cực tất phản sự vật phát triển đến cực điểm sẽ chuyển hóa theo hướng ngược lại, không tốtChỉ là sau này, cậu lại có thể tham lam hơn, được thấy rất nhiều mặt trong con người hắn, được chạm đến những cảm xúc trong trái tim hắn mà trước đây cậu không bao giờ dám nghĩ, được hạnh phúc bên hắn, thậm chí cả hai người sẽ mãi bên cạnh nhau, cùng nhau già cảm thấy mình như cá gặp nước, thích ý dạt mảnh đất nhỏ sau hàng rào này, cậu có đủ cả trăng sao sông núi, có cả những cảm xúc chưa từng trải qua, và có cả Tôn Thanh Hạ, cùng hắn trải qua những ngày vui nhỏ bé.…Tôn Thanh Hạ đưa ra ý vuốt ve gò má đã có chút thịt của Diệp Tân, có vẻ khá là hài lòng, cười nói “Diệp Tân, em đổi việc đi”.Diệp Tân không né tránh tay hắn, hỏi lại “Đổi sang việc gì?”Cậu đã làm công việc này nhiều năm nên luôn thấy khó khăn khi phải thay đổi hoàn cảnh mới. Chưa kể mọi người trong công ty đối xử với cậu rất tốt, cậu cũng quen thân với họ rồi, thật sự không muốn là không biết vì sao Tôn Thanh Hạ lại đưa ra ý tưởng như vậy.“Anh giúp em đổi, qua bên công ty anh làm việc với anh”. Tôn Thanh Hạ nói.“Dạ?” Diệp Tân kinh ngạc, đầu óc đột nhiên tỉnh táo, hai mắt lấp lánh “Nhưng anh ít đến công ty lắm mà”.Tôn Thanh Hạ nhíu mày gật đầu “Vậy em cũng không cần đi làm nữa”.Dù Diệp Tân luôn muốn thời thời khắc khắc ở bên cạnh hắn, nhưng muốn cậu đột nhiên nghỉ việc thì vẫn có chút bối Tân nhăn mặt lắc đầu, từ chối Tôn Thanh Thanh Hạ “….”Hắn đứng dậy, chuyển hướng ngồi dối diện Diệp Tân, mỗi câu mỗi chữ đều thập phần cưng chiều “Anh đi làm với em”.Hai mắt Diệp Tân lại lần nữa phát bắt đầu xoắn cắn môi, vẫn lắc Thanh Hạ “……”Sau đó…. hắn bắt đầu nỗ lực để Diệp Tân phải khóc đồng ý__ _______“Hức…..a a…. đừng mà…..”Tôn Thanh Hạ gác đôi chân trắng nõn của Diệp Tân lên vai, hung khí chôn trong cơ thể cậu ba phần, hung hăng đưa đẩy.“A a a…..”Bởi khoái cảm trào dâng, Diệp Tân bị ép chảy nước mắt, giọng nói còn có mấy phần nghẹn ngào nức nở.“Diệp Tân, muốn cùng anh đi làm không?” Tôn Thanh Hạ vẫn tiếp tục đâm sâu, quyết tâm không cho cậu cơ hội lui bước.“A a…. đừng…. đừng mà…..”“Không muốn?” Tôn Thanh Hạ lại tiếp một cú thọc mãnh liệt.“A a a……muốn…..đi….. không muốn….. đừng nhanh như thế…. ừm a…..”Diệp Tân bị hắn đâm một giờ, rốt cuộc cũng khuất phục dưới dâm uy cùng dụ lợi từ Tôn Thanh này cậu đã bị yêu thương sâu đậm từ ai đó khiến cho thần trí mơ hồ, sao còn biết ai đó đang cười thỏa mãn đó không cần phải nói, lại là một màn hai chân mở rộng, lỗ nhỏ đáng thương ở giữa liên tục bị chà đạp không ngừng tình vô hạn… Diệp Tân toàn thân trần trụi nằm trên giường, hai chân mở lớn, miệng huyệt hoàn toàn bại lộ tràn đầy gel bôi trơn, căng thẳng co rút. Cậu vùi mặt vào gối, mọi giác quan mẫn cảm cảm giác rõ ràng người phía sau đang nhìn chằm chằm vào chỗ kín của mình, lại chậm chạp không tiến vào, nỗi xấu hổ, ngượng ngùng toàn bộ ăn mòn tâm trí trống rỗng, đầu nấm còn rỉ vài giọt dịch, rơi trên drap giường, lưu lại vệt trắng ám Thanh Hạ quỳ phía sau Diệp Tân, hô hấp dần nặng nhọc, hạ thân cương cứng chậm rãi ma sát miệng huyệt ẩm ướt. Người dưới thân hắn vì đang trong tư thế quỳ úp sấp nên phần mông cực cong, thắt lưng xinh đẹp cùng bờ vai trắng nõn đang run nhè nhẹ, bất giác quyến rũ khom lưng chôn mặt vào bả vai Diệp Tân, bắp chân săn chắc có lực ép chặt hai chân cậu, cánh tay với những khớp xương rõ ràng để song song với cánh tay trắng nõn thon dài. Dùng giọng nói khàn khàn vì dục vọng gọi một tiếng “Diệp Tân”, hắn bắt đầu đẩy eo, chậm rãi tiến nhập cửa huyệt căng mịn cũng tràn ngập lửa nóng.“Ưm…..” Diệp Tân vừa cảm thấy khó chịu, lại vừa vui sướng cảm nhận tư vị được lấp đầy, cậu muốn nhích người tìm tư thế thoải mái hơn, nhưng hiện tại mới nhận ra tay chân mình đã bị Tôn Thanh Hạ dùng sức ôm chặt, tiến lui đều không thể động Thanh Hạ cảm giác được người trong lòng giãy dụa, nhưng vẫn như trước ôm chặt lấy cậu, động tác ra vào bắt đầu tăng tốc, thật sâu trong cơ thể cậu tùy ý ra vào, khiến Diệp Tân thở dốc liên tục.“A…..a…..” Vách tràng bên trong bị dị vật cứng rắn nóng bỏng mạnh mẽ xoay nghiền, Diệp Tân cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị hàng ngàn con kiến dầy đặc bò qua, rã rời tê dại. Cậu không giấu mặt vào gối nữa mà nghiêng đầu thở dốc để lấy thêm không khí, bởi vậy tiếng rên càng thêm rõ ràng, cũng càng thêm mê hoặc.“Ư….a…..” Bị tư thế này làm khó chịu, cậu đẩy thân thể ra sau lắc lắc, giọng nói đứt quãng “Ưm….đổi…..tư thế….khó chịu….a a…..” Gương mặt Diệp Tân đỏ hồng, thân thể nóng bừng, đầu nhũ sưng tấy liên tiếp bị ma sát vào drap giường, toàn thân mẫn cảm đến bủn rủn, khí lực hoàn toàn biến Thanh Hạ nghe tiếng kháng cự ngọt ngào của cậu, liền thả lỏng kìm kẹp hai chân để cậu nhích người, nhưng thả lỏng không bao lâu chân hắn lại cuốn lấy người dưới thân, động tác đâm chọc không ngừng ngày càng sâu, giống như phát tiết tâm tình bực bội, liên tiếp đâm thẳng vào một điểm duy nhất trong nhạy cảm bị “tàn phá” khiến phía sau Diệp Tân mãnh liệt co rúm, những cú dộng mạnh vào một điểm cố định làm mông thịt khẽ rung động, cửa huyệt căng mịn nóng bỏng càng thêm siết chặt.“Ư a a a…..” Cảm xúc sung sướng liên tiếp không ngừng làm Diệp Tân không thể tránh, toàn thân vô lực dưới thân thể Tôn Thanh Hạ, mặc hắn thao túng, bắt Thanh Hạ giảm tốc độ, dừng lại một chút, sau đó lật Diệp Tân lại, để hai chân cậu gác lên cổ tay hắn, rồi một lần nữa cố gắng, đồng thời rướn cao người, nâng cằm cậu lên cướp lấy đôi môi hồng bóng, cậu cũng ngượng ngùng đáp lại hắn.“Ưm….ư…..”Thấy Diệp Tân hai mắt mờ hơi nước, gương mặt hồng nhuận, đầu lưỡi trong miệng không ngừng khuấy lộng, đến mức cậu không kịp nuốt nước bọt, mà để nó tràn ra bên ngoài, chảy xuống cổ, Tôn Thanh Hạ đột nhiên đâm mạnh hơn, nhẹ nhàng lui đến miệng huyệt rồi dộng mạnh vào sâu bên trong, lặp lại nhiều lần như vậy khiến Diệp Tân sinh ra ảo giác bị xuyên đến chết.“A a a….. nhẹ thôi….” dương v*t đã bắn tinh vì khoái cảm tê dại lại dựng thẳng, Diệp Tân chịu không nổi lớn tiếng rên rỉ, thanh âm pha chút tiếng nức Thanh Hạ che miệng cậu, đồng thời che luôn tiếng cậu phát ra, giọng nói bình thường cực dễ nghe trở nên trầm thấp, từ tính“Cưng muốn mọi người trong nhà đều biết chúng ta đang làm tình à?”Sắc mặt Diệp Tân lập tức đỏ phừng phừng, miệng cố sức đóng chặt, nhưng sung sướng quá mức cường liệt, vẫn có vài tiếng rên nhỏ vụn thoát khỏi kẽ tay Tôn Thanh Hạ, mê người dị thường.“Ưm a!” Thân thể không ngừng thừa nhận va chạm, trên lưng dớp dính mồ hôi, chân nhỏ thon dài lung lay theo từng cú va chạm của đối phương, đầu v* đỏ ửng bị ngón tay niết nhéo chơi đùa, rồi đột nhiên một dòng điện lưu xuyên qua thân thể, truyền từ đại não xuống bụng dưới, Diệp Tân đạt cao trào lần thứ hai, dịch thể trắng đục vẩy đầy bụng, ngay trên người Tôn Thanh Hạ cũng lây dính vài chỗ.“A!” Hai lần xuất tinh làm Diệp Tân cạn lực, đôi mắt ướt đẫm nhìn Tôn Thanh Hạ, hơi nước lưu chuyển, tóc mái đen óng thấm đẫm mồ hôi bết dính trên trán, làn môi ẩm ướt khẽ hé mở, mơ hồ có thể thấy được đầu lưỡi hồng hồng bên trong, khẽ nhúc nhích theo nhịp Thanh Hạ bị dáng vẻ này của cậu quyến rũ, khóe mắt hắn ửng đỏ, đôi mắt chất chứa dục vọng càng thêm sóng nước mênh mông, ôn nhu bình tĩnh ngày thường vào giờ khắc này cũng tiêu tan thành mây khói, trong nháy mắt như lang như hổ mà chuyển động, kịch liệt giữ lấy thân thể người bên trừng trăm phát vận động, hắn rốt cuộc cũng bắn, dịch thể nóng hổi đánh thẳng vào tràng vách trơn trượt, nóng đến mức mông Diệp Tân co rút, thân thể run lên từng Thanh Hạ yêu thương nhìn Diệp Tân bị triệt để yêu thương, hôn lên cái trán ướt đẫm mồ hôi của cậu, nhẹ nhàng xoa dịu thắng lưng trắng nõn, thấp giọng dịu dàng “Diệp Tân, lần này có em ở bên, liệu có thể tốt hơn hay không?”Liệu cậu có thể cứu rỗi hắn được chăng?Diệp Tân nghe rõ lời hắn nói, bất chợt có chút khó chịu, cậu muốn hỏi, hắn vừa mới quyến rũ, căng tràn dục vọng như vậy, sao giờ bỗng dưng trầm mặc u uất, là bởi vì thứ gì, bởi vì ai?Cậu miễn cưỡng mở to mắt, sương mù trong mắt dần tan rã, giọng nói vô cùng kiên định “Được”.Bởi vì là vì em yêu vì núi xanh mây trắng một lòng, tất cả đều là anh. Tên gốc 鹤辛 Tác giả Bài Cốt Ngật A Tây 排骨吃阿西 Thể loại Ôn nhu phúc hắc công x Ngoan ngoãn si tình nhuyễn manh thụ, hiện đại, ngọt sủng, cưới trước yêu sau, nhiều thịt, chút ngược, thầm mến thành thật, HE CP Tôn Thanh Hạ x Diệp Tân Biên tập Mây wp ohyunjae Tình trạng Hoàn 31c 22/01/2019 ———- Review Nhật ký quét văn tìm kiếm muối cho mối tình thuần khiết Ôn nhu phúc hắc công x Nhu thuận si tình manh thụ. Hiện đại, cưng chiều, cưới trước yêu sau, chút ngược, nhiều thịt. Thầm mến thành thật đến HE. Toàn văn không quá dài, công thích người khác, nhưng sau quá trình sống chung với thụ, thứ tình cảm kia đã dần phai nhạt, đối với thụ rất cưng chiều, không coi thụ là thế thân, hiểu rõ người trước mắt mới là người mình yêu, còn người cũ kia đã không còn cảm giác. Ngư Nhi nguyện cầu Đường Đường Bắc Bắc một đời bình an Ôn nhu phúc hắc công x Nhu thuận si tình thụ, cưới trước yêu sau, thầm mến thành thật, ngọt sủng, chút ngược tâm, mùi thịt nồng đậm, HE. Cực kỳ thích văn phong của tác giả, dịu dàng lưu luyến, ẩn giấu ái tình, miêu tả cảnh sắc nhuần nhuyễn chuẩn xác, cảm tình phát triển đúng quy luật nước chảy thành sông, thịt thịt cũng thơm thơm ngon miệng, kết mỗi chương đều khiến người đọc chưa thỏa mãn. Chủ đạo vẫn là ngọt sủng, tiểu tam chỉ là chút ngược không đáng nhắc đến, là cầu nối giúp công thụ thẳng thắn tình cảm mà thôi. Cá nhân tôi rất thích công, tình cảm trước và sau hôn nhân rõ ràng, không lừa dối khúc chiết. Nhử mồi Tôn Thanh Hạ x Diệp Tân, cưới trước yêu sau, hướng cẩu huyết, cán bộ cấp cao. 1 vs 1, HE, tổng thể ngọt ngào, chút ngược tâm. Trong lòng có tình cũ nhưng không tra thâm tình công x Có tà tâm không có tặc đảm thầm mến nhu thuận thụ. ——– Review by Review Quốc Dân CẢNH BÁO Bộ này có khá nhiều cảnh giường chiếu, bạn nào thuộc team thanh thủy văn cần cân nhắc thật kĩ trước khi xem. Tóm tắt + Bản lầy lội Đây thực chất chỉ là một vòng luẩn quẩn ái tình giữa bốn con người trong xã hội hiện đại A và C cùng yêu B, trong khi B lại yêu D còn E lại yêu A. + Bản chi tiết Tôn Thanh Hạ là một cao phú soái điển hình trong giới thượng lưu, là viên kim cương lấp lánh trong mắt bao cô gái. Tiếc thay một mĩ nam hiếm có như vậy thế nhưng lại là gay, đã vậy còn yêu đơn phương người bạn trúc mã của mình trong vô vọng bởi lẽ người ta là trai thẳng, đã kết hôn và có con. Tôn Thanh Hạ đành chôn dấu thứ tình cảm nồng cháy ấy dưới danh nghĩa bạn thân, âm thầm bảo hộ và chăm sóc Trình Viêm cho tới khi bố mẹ anh thúc giục anh kết hôn và mai mối anh cho một cậu trai với tên gọi Diệp Tân. Tôn Thanh Hạ cứ ngỡ rằng cả đời này của mình sẽ không yêu thêm một ai khác được nữa nhưng thời gian đã chứng minh cho anh thấy, anh có bao nhiêu sai lầm. Một Diệp Tân ngây ngốc đáng yêu như chú mèo nhỏ ấy vậy mà lại có thể từng chút một đi vào lòng anh, xoa dịu trái tim vốn dĩ đã chằng chịt vết thương của anh, sưởi ấm anh trong những tháng ngày mùa đông lạnh giá… Đánh giá +6/10 cho nội dung và tính cách nhân vật + cho khả năng edit của chủ nhà. + Đây là một bộ có độ dài vừa phải, không quá ngắn cũng chẳng quá dài, thích hợp cho việc đọc để thư giãn vào những ngày cuối tuần. Nội dung không có gì quá mới mẻ, tiểu thụ lần đầu gặp tổng công trong một buổi diễn thuyết ở trường đại học, từ đó lưu luyến không quên. Trời định lương duyên để tiểu thụ thông qua mai mối trở thành vợ hợp pháp của tổng công, hai người cùng nhau trải qua những tháng ngày ngọt ngào cho tới khi tình địch trước kia của tổng công quay về phá tan những cảm xúc của tiểu thụ. Thì ra tổng công đã có người trong lòng, mà người đó lại còn là người đàn ông xinh đẹp ở căn nhà đối diện, tổng công khi xưa còn vì người nọ mà tranh đấu với một người đàn ông khác cuối cùng thành công đuổi được hắn ta ra nước ngoài để rồi giờ đây gã quay lại, báo thù lên trên người tiểu thụ. Tiểu thụ chết tâm cự tuyệt tổng công đến gần, tổng công nhận ra mình yêu tiểu thụ thế là tiến hành mặt dày ăn bám truy thê rồi hạnh phúc viên mãn. ——— Review wp banhbaotrungcut Công trước đây yêu thầm bạn thân mình, vì người ấy mà làm mọi thứ, lặng lẽ nhìn người ấy cưới vợ và sống hạnh phúc bên người yêu. Sau này người nhà công sắp xếp cho công đi xem mắt. Thụ trước đây từng gặp công, nhất kiến chung tình, từ đó thầm yêu người ta. Do vài mối quan hệ gia đình, hai người được sắp xếp đi xem mặt và tiến tới hôn nhân. Công dần dần động tâm vì sự ôn nhu và tình yêu của thụ, tuy vẫn chưa tỏ tình. Đang êm đẹp thì nam phụ về. Ảnh trước đây cũng thầm yêu bạn thân công, tuy nhiên lại thể hiện tình yêu mãnh liệt ấy ra, cho người bắt cóc chị người yêu của anh bạn thân. Công dạy dỗ nam phụ một bài học, đuổi y ra nước ngoài. Rồi nam phụ về nước, biết được công cưới thụ thì bắt cóc thụ, kể cho ẻm nghe về quá khứ của công. Thậm chí còn định rape ẻm nữa. May mà công đến kịp, xử lí nam phụ và cứu thụ ra. Đoạn sau thì là phần giải thích, truy thê của công. HE. Hết. Nhìn chung thì truyện cũng ổn, k quá dài, tình cảm công thụ rõ ràng. Tuy công có người yêu thầm trước đó, nhưng sau khi cưới thụ thì nghiêm túc với đoạn tình cảm này. Thụ dễ thương, nhân thê hiền lành. Chỉ tiếc cho anh nam phụ, tình yêu không sai, sai là ở chỗ không đúng người, không đúng thòi điểm. À không hiểu tác giả nhét chi tiết nam phụ định rape thụ làm gì, khiên cưỡng quá, với cả đọc chi tiết ấy cứ có cảm giác tác giả đang cố bôi đen để người đọc ghét nam phụ ấy. ———- Link Diệp Tân do dự đứng trước cửa phòng làm việc của giám đốc công ty, muốn gõ cửa nhưng tay cứ tới lui khựng lại mấy lần, suy nghĩ không biết nên nói chuyện từ chức này như thế nửa ngày cuối cùng cũng quyết định gõ cửa, nhưng cậu còn chưa kịp mở lời, giám đốc đã cướp lời nói trước“Lại đây Diệp Tân, trong này là tiền lương tháng này của cậu cùng phần thưởng mấy năm qua cậu đã cống hiến cho công ty, tuy tôi biết cậu không để ý chút tiền lẻ này”.Diệp Tân “…..”Sớm biết vậy cậu đã không do dự lâu đến thế, Diệp Tân thầm đỡ trán chán bước lại gần, ngập ngừng nói “Ông chủ, tôi…..”, cậu muốn nói thật ra mình rất không nỡ rời xa công ty.“Được rồi Diệp Tân, Tôn tổng đã gọi điện tới dặn dò rồi, đồ đạc cá nhân của cậu tôi cũng đã cho người thu dọn xong, mau đi đi”.Diệp Tân “….”Tiếp đó là màn cậu ôm thùng đồ trong tay, cùng đồng nghiệp nghẹn ngào tạm Mi mắt ngấn lệ “Chỉ vì một bản hợp đồng mà Tiểu Tân Tân của chúng ta bị đem bán”.Những người khác cũng ra sức gật đầu “Nghe nói Tôn đại thiếu dùng một hợp đồng lớn đổi người. Tiểu Tân Tân, cậu đồng ý hả?”“Ông chủ cực dễ mua chuộc luôn”.…Diệp Tân nhớ tới màn tra tấn lặp đi lặp lại đêm hôm qua, Tôn Thanh Hạ lăn cậu đến quá nửa đêm mới buông tha, gương mặt lập tức nóng phừng phừng, thiếu tự nhiên gật mọi người đều có vẻ không nỡ, Diệp Tân càng mất tự nhiên, vội vàng an ủi, nói sẽ mời mọi người bữa cơm, sau đó nhanh chóng kết thúc màn ly biệt xấu hổ ra khỏi cổng lớn công ty, dưới ánh mặt trời rực rỡ, cậu đi về phía người đàn ông đang đứng cách đó không sống sau này của cậu sẽ rất đơn giản, đơn giản đếm mức mở mắt nhắm mắt tất cả đều là Tôn Thanh sống như thế cậu cầu còn khó được, tâm như ý khi Diệp Tân từ chức, ông chủ mới của cậu không lập tức để cậu vào vị trí mới ngay. Ở ngay trước mặt cậu, Tôn Thanh Hạ gọi điện cho trưởng phòng nhân sự, để cậu nghỉ nửa tháng sau mới nhậm người trước mắt tự biên tự diễn, Diệp Tân nhào tới ôm lấy hắn, rất phối hợp cổ vũ “Anh thật lợi hại, tự nhiên em lại có thêm kì nghỉ dài ơi là dài rồi”.Tôn Thanh Hạ nhướn mày “Đương nhiên”.Sau đó là một nụ hôn sâu khó dứt, một kẻ cười trộm, một người mừng chậc, hai kẻ ấu trĩ vì yêu như thế thật hiếm có khó tìm đúng không?Răng môi triền miên một hồi mới tách ra, hai người hô hấp có chút loạn, Diệp Tân chôn đầu trong lồng ngực Tôn Thanh Hạ, ấp úng hỏi “Vì sao không cho em đi làm luôn?”Tôn Thanh Hạ gác cằm lên đỉnh đầu cậu, không biết đang suy nghĩ điều gì, cặp mắt đào hoa thoáng đảo “Vì có một chuyện rất quan trọng phải làm ngay”.Vậy là ngay ngày hôm sau, Diệp Tân ngu ngơ theo Tôn Thanh Hạ đến một nơi vô cùng quen thuộc, chính là địa điểm hai người tới hưởng tuần trăng mật ngày máy bay, nhìn qua ngoài cửa sổ ngắm tầng mây vừa dày vừa mềm xốp, Diệp Tân quay đầu hỏi “Chuyện quan trọng mà anh nói chính là cùng em trở về chốn cũ hả?”Tôn Thanh Hạ bật cười, vuốt ve mái tóc đen mềm mại như đám mây ngoài cửa sổ của Diệp Tân, đáp “Đúng vậy, em không muốn sao?”Diệp Tân vô thức cọ cọ đầu vào lòng bàn tay hắn, trả lời “Muốn!”Hai người đi rất nhiều nơi, có chỗ đã từng ghé thăm, cũng có địa phương chưa kịp đặt chân đến. Tôn Thanh Hạ nhận ra Diệp Tân đang rất vui, không còn dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí như ngày đầu nữa, mà hiện tại, cậu có thể thoải mái kéo hắn tới những chỗ cậu muốn, tự ý thích ăn gì thì ăn, rồi cùng nhau chụp ảnh. Tất cả những thay đổi này đều hiện hữu trong mắt Tôn Thanh dẫn Diệp Tân đi tắm suối nước nóng, nhìn đối phương vẻ mặt thỏa mãn, trái tim hắn cũng hóa mềm như nhìn chằm chằm như thế, Diệp Tân xấu hổ muốn xỉu, liền im lặng chìm xuống dòng nước ấm, mãi đến khi nước dâng qua bả vai, rồi qua trán, mặt nước sủi bọt trắng không bao lâu, cậu đã phải vọt người đứng dậy, thở dốc vì bị sặc Thanh Hạ cười to, áp lấy gáy cậu, ngậm chặt đôi môi đỏ hồng, say mê liếm biết do cách âm không tốt, hay tại âm thanh quá lớn, đúng lúc này, sát vách truyền tới những thanh âm mập mờ đứt quãng.“Ừm….nhẹ chút….” Là giọng nữ, mềm mại ngọt ngào khiến lời cự tuyệt đẫm vẻ mời gọi.“Bảo bối, cưng chặt quá….. A…..” Tiếp đến là giọng nam trầm khàn.“Ư a…. sướng quá….a a….. dùng sức….. yêu anh…..” Giọng nữ bắt đầu v*t cao, càng lúc càng này Tôn Thanh Hạ đã buông Diệp Tân ra, hắn nghe rõ từng tiếng rên rỉ, chỉ cười không nói, nhìn chằm chằm gương mặt đang dần loang sắc đỏ của Diệp Tân xấu hổ không chịu nổi, điều này đã vượt ra khỏi phạm vi tiêu chuẩn của cậu, nhưng trận kích tình phía bên kia vẫn đang tiếp tục, không có dấu hiệu ngừng nhìn Tôn Thanh Hạ vẫn yên lặng không nói tiếng nào, dường như đang cẩn thận lắng nghe tràng cảnh mê loạn cách vách. Giọng nữ vang lên đứt quãng vô hạn phong tình, nũng nịu mà quyến rũ…Diệp Tân đột nhiên áp hai tay che tai Tôn Thanh Hạ, miệng mấp máy ấp úng nói “Em không…..không ngâm nước nữa, mau….mau đi thôi…..”Nhưng người trước mặt vẫn không nhúc nhích, cậu hốt hoảng ngẩng đầu____ nhận ra Tôn Thanh Hạ đang chăm chú mỉm cười nhìn cậu, lúc này cậu mới giật mình phát hiện mình đang làm chuyện cực kỳ ngốc, vội vàng bỏ tay ra, cúi đầu không dám nhìn hắn nữa, mặt đỏ như sắp nhỏ ra bộ quá trình biến hóa cảm xúc của Diệp Tân đều lưu lại trong mắt Tôn Thanh Hạ, thật sự vô cùng dễ thươngHắn để cậu dựa vào ngực mình, sau đó cầm khăn tắm bao lấy thân thể cậu, rồi bế ngang cậu lên, khiến cậu kinh hô một tiếng, theo phản xạ ôm lấy cổ Thanh Hạ đi về phía phòng nghỉ, thản nhiên nói“Anh cũng cảm thấy ngâm nước ở đây đủ rồi, giờ chúng ta về phòng ngâm cái khác”. Diệp Tân gặp Tôn Thanh Hạ lần đầu tiên vào 3 năm trước. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cậu đã thích năm trước, Diệp Tân còn là một sinh viên đại học năm tư sắp tốt nghiệp. Hàng năm vào lễ tốt nghiệp, trường học đều mời một danh nhân nổi tiếng trong thương giới đến diễn thuyết, mà năm đó lại rất may mắn mời được Tôn Thanh sánh với một Diệp Tân bình thường, Tôn Thanh Hạ đứng trên đài cao rạng rỡ như ánh mặt trời, hấp dẫn vô số ánh mắt ngưỡng mộ của đám sinh viên. Bài diễn thuyết của Tôn Thanh Hạ hoàn toàn ngẫu hứng, tuy ngắn gọn, nghe qua như không đi đúng trọng tâm, nhưng thực chất rất vững vàng hùng hồn, hoàn toàn là lời thật là đối với Diệp Tân, giọng nói của Tôn Thanh Hạ so với bài diễn thuyết kia lại có lực hấp dẫn đáng sợ gấp vạn Thanh Hạ có giọng nói trầm ấm đầy từ tính, du dương êm tai, làm cậu không khỏi liên tưởng đến bức tranh thủy mặc treo trên hành lang phòng học, dòng thác nước đổ từ trên núi xuống, uyển chuyển trong có lẽ, thứ càng khiến cậu không thể rời mắt chính là đôi mắt đầy ý cười ngồi của cậu không tốt lắm, quanh đi quẩn lại chỉ có thể nhìn thấy hơn nửa khuôn mặt của người trên đài, cũng may khoảng cách không quá xa, đủ để cậu nhận ra ý cười trêu chọc ẩn trong đôi mắt đào hoa ấy, để rồi trái tim bất giác cuộn sóng nhộn nhạo. Cậu như bị vòng xoáy trong đôi mắt của hắn quấn chặt, không thể thoát Tân nghĩ thầm, thực sự quá sức đẹp trái tim như có dòng thác đổ, róc rách róc rách không lúc người bên cạnh đang đắm chìm trong mị lực của Tôn Thanh Hạ, cậu vội lấy ra di động, lưng ưỡn thẳng che khuất người ngồi phía sau, để điện thoai giữa khe hở của hai người ngồi hàng trước, len lén chụp một tấm tiếc, vừa kết thúc bài diễn thuyết Tôn Thanh Hạ đã rời đi, cậu không có cơ hội chụp thêm tấm ảnh nào nữa, chờ đến khi buổi lễ tốt nghiệp chấm dứt, trong trường học nào còn bóng dáng của đó về sau, Diệp Tân không còn cơ hội gặp gỡ Tôn Thanh Hạ, cũng may báo chí, TV không thiếu gì tin tức liên quan đến hắn, cậu cũng lưu lại được rất nhiều ảnh chụp rõ ràng khuôn mặt hắn, nhưng vẫn không xóa bỏ tấm ảnh mờ mờ tự tay chụp kia. Bởi trong ngần ấy năm, sự tồn tại của nó như là một lời nhắn nhủ, người này từng xuất hiện chân chân thực thực trước mặt cậu, không phải chỉ trong học cấp ba, Diệp Tân đã comeout việc mình thích đàn ông với cha mẹ Diệp, lần này, cậu tiếp tục đem chuyện thích Tôn Thanh Hạ nói ra, nhị vị phụ huynh trầm mặc hồi lâu, lúc sau cha Diệp vỗ nhẹ vai cậu, bình tĩnh chấp nhận sự thật nói “Con thấy thích là được rồi”.Nói vậy nhưng ông vẫn thầm thở dài, người như Tôn Thanh Hạ…..sợ rằng mối tình đầu của con trai không thể có kết quả qua cơ duyên xảo hợp, năm trước cha Diệp bất ngờ nhận được một tấm thiệp mời, mà người gửi thiệp ký tên Tôn Quốc Hồng____ là cha Tôn Thanh gia chắc chắn chẳng có mối liên hệ thân cận gì với Tôn gia, tấm thiệp mời này khiến người ta khó hiểu, cha Diệp cũng không thể không xốc lại tinh thần chuẩn bị ứng tướng mạo đến khí thế Tôn Quốc Hồng đều thuộc dạng trầm ổn, thoạt nhìn nghiêm nghị, nhưng nói chuyện lại rất khiêm tốn lễ độ. Khi ông nói ra ý muốn muốn Diệp Tân gặp mặt Tôn Thanh Hạ, cha Diệp liền hiểu rõ, ông khó có cách từ ra nhà họ Tôn đã điều tra Diệp gia, hoặc có lẽ là điều tra Diệp Tân, làm đủ bước chuẩn bị, nhưng dù ông bất mãn thế nào thì vẫn phải nghĩ cho Diệp Tân thích Tôn Thanh vậy, đó là lý do ông không thể cự người ra nước ngoài du lịch đã được vài ngày Tôn Thanh Hạ như thời thanh niên mới yêu cực kỳ ấu trĩ, luôn tìm cớ đụng chạm sờ soạng Diệp Tân, đến tối liền đè cậu lên giường chiến đấu. Cường độ vận động mạnh liên tiếp nhiều ngày khiến Diệp Tân có chút ăn không một quán cà phê ngồi xuống, Diệp Tân như được cứu rỗi, ỉu xìu hỏi “Em mệt quá, anh không mệt sao?”Tôn Thanh Hạ gọi một cốc cà phê, lại gọi cho Diệp Tân một ly nước ép trái cây, cười lắc đầu. Hắn nói “Mai chúng ta trở về, em còn muốn mua gì không?”“Hả?” Diệp Tân choáng váng, “Nhanh vậy à? Không phải nói…..” lịch trình ngày kế sẽ đi thuyền ra đảo sao?“Trong công ty có vài chuyện quan trọng cần xử lý.” Diệp Tân chưa nói hết câu đã bị Tôn Thanh Hạ ngắt Tân lập tức rơi vào dòng suy nghĩ miên man, lại có chút mất ngày trước cậu thấy Tôn Thanh Hạ đặt mua một chiếc đồng hồ đeo tay cực kỳ đắt tiền, trong lòng tự cho rằng hắn muốn tặng mình, kết quả hiện tại không chờ được quà, ngược lại là một câu ngắn gọn “Về nhà”.Tuy chuyện tặng đồng hồ là cậu tự mình đa tình, nhưng cậu không ngờ phải về nhà nhanh như thế, còn còn chưa cùng Tôn Thanh Hạ chụp chung một tấm hình nào mà. Chỉ có một tấm hình đối với cậu hiện tại mà nói đã không đủ thỏa mãn.“….Em có thể chụp cùng anh một tấm hình không?” Cậu không dám nhắc tới chuyện ở lại chơi thêm vài ngày, sợ làm lỡ chính sự, thầm nghĩ muốn thực hiện nguyện vọng nho nhỏ Thanh Hạ bỏ thanh đường vào trong cốc cà phê, cười nhìn cậu “Em hôn anh một cái, anh sẽ đồng ý chụp”.Diệp Tân mặt đỏ cảm thấy lúc hai người tiếp xúc thân mật nhất không phải khi làm tình, mà là hôn môi. Cho nên lúc ở trên giường, cậu đặc biệt hy vọng thời gian Tôn Thanh Hạ hôn cậu có thể càng kéo dài càng tốt, có đôi khi cậu cũng sẽ chủ động muốn hôn, khiến động tác của đối phương càng thêm ra không ngờ muốn chụp một tấm ảnh thôi còn có thể hôn thêm một cái. Quả thực là cầu còn không được, lòng tràn đầy vui phía đối diện, Diệp Tân rời đến vị trí bên cạnh Tôn Thanh Hạ, đảo mắt một vòng chú ý người xung quanh, sau đó mặt đỏ bừng hôn lên moi hắn một cái, xúc cảm ấm áp khiến tim cậu đập dồn dập, không thể dứt được, được một tấc lại muốn tiến thêm một bước, vươn đầu lưỡi liếm môi Tôn Thanh giác quá tuyệt vời, Diệp Tân lâng lâng nghĩ, cậu lén hé mắt nhìn trộm Tôn Thanh Hạ, cuối cùng vẫn lui ra, tỏ ra vô cùng thỏa mãn, sự thất vọng ban nãy đã sớm bay đầu Tôn Thanh Hạ chỉ định trêu chọc cậu một chút, không nghĩ cậu sẽ thực sự chủ động tiến tới, nhìn gương mặt hồng hồng cùng dáng vẻ ngại ngùng của cậu, trong lòng hắn vừa chua vừa ngọt, một loại tâm tình hắn chưa từng trải qua trước đứng dậy kéo Diệp Tân rời khỏi quán cà phê, tìm một vị trí đứng có phong cảnh đẹp, kiến trúc đặc trưng, thực hiện yêu cầu chụp ảnh chung của Tân có vẻ rất kích động, thái độ nghiêm túc hẳn lên, giơ cao máy ảnh tự chụp mấy bức, sau đó hai mắt lóe sáng chờ mong nhìn Tôn Thanh Hạ, “Chụp thêm mấy tấm nữa nhé? Em muốn lấy rộng thêm bối cảnh sau lưng”.Tôn Thanh Hạ dịu dàng cười “Được”.Diệp Tân lập tức nhờ người qua đường, dùng thứ tiếng Anh không đạt chuẩn của mình nhờ họ chụp hộ vài tấm ảnh, những người khách này cũng rất nhiệt tình, ha ha cười đồng Thanh Hạ kéo Diệp Tân lại gần, khoác vai cậu, đứng dịch về phía sau, suốt quá trình chụp không hề thả tay khi khách qua đường chụp ảnh xong, Diệp Tân lại tiếp tục bối rối, ngượng ngùng nhìn Tôn Thanh Hạ, lí nhí nói “Dùng di động chụp chung một tấm được không?”…Cuối cùng, Diệp Tân ôm máy ảnh, nhét điện thoại vào túi, hài lòng trở về khách sạn. Mãi đến khi lên máy bay về nước, tâm tình cậu vẫn rất tốt, xán lạn như ánh mặt chính cậu cũng không biết Tôn Thanh Hạ đã sớm xiêu lòng.

hạc tân đam mỹ